Dưới đây là phần mở rộng của câu chuyện:
Anh chàng nghèo, không ưa nhìn nhưng lại có trái tim mơ mộng ấy cuối cùng cũng chật vật lên được thành phố. Anh sống trong một căn phòng trọ nhỏ, nơi ánh đèn đường lọt qua cửa sổ đủ để soi rõ từng vết nứt trên tường. Cuộc sống của anh là một chuỗi ngày đi làm, về nhà, và thỉnh thoảng ngước lên nhìn trời - nơi mà anh biết mình không thuộc về.
Rồi một ngày, người con gái ấy xuất hiện. Cô ấy là người mới chuyển đến, ở ngay phòng bên cạnh. Lần đầu tiên anh thấy cô trên cầu thang, dáng người thanh mảnh trong chiếc váy voan mỏng, mái tóc dài đen nhánh, và đôi mắt. Ôi đôi mắt ấy! Nó không chỉ đẹp; nó còn chứa đựng cả một bầu trời, những vì sao lấp lánh, và một sự trong trẻo đến lạ lùng. Nụ cười của cô, như một thứ ánh sáng dịu dàng nhất trong ngày, khiến ai nhìn thấy cũng phải quay đi vì s vỡ nát. Với anh, nó là cả một sự say mê.
Anh biết mình là ai - một chàng trai nghèo, không có gì ngoài một trái tim đang run rẩy vì cảm xúc. Cô ấy, ngược lại, là hiện thân của mọi thứ tươi sáng, cao sang, và xa vời. Nhưng trái tim không lắng nghe sự thực tế khắc nghiệt. Anh bắt đầu mơ về những cuộc hẹn hòo, về việc được ngồi cùng cô trong một quán cà phê nhỏ, được nghe cô kể về quê hương của cô, về những ngôi sao cô đếm được trên bầu trời quê nhà. Anh lên kế hoạch mời cô đi ăn, dù chỉ một lần.
Nhưng rồi, mọi chuyện chưa kịp bắt đầu thì đã vụt tắt. Người ta đồn rằng cô gái ấy thực ra là con gái của một ông chủ tập đoàn lớn, người mà chẳng mấy khi xuất hiện ở khu nhà trọ này. Cô ấy chỉ đến đây vài ngày thôi, chờ việc chuyển vào một ngôi biệt thự nào đó. Và rồi, một buổi sáng, cô đi mất, không một lời chào.
Đối với anh, đó là một sự mất mát không tên. Nhưng nỗi đau không dừng lại ở đó. Vài ngày sau, anh biết được, qua một người quen làm cùng công ty, rằng người con gái ấy đã không chỉ rời đi mà còn để lại một câu chuyện: Cô ấy cười và nói cậu là kiểu người mà cô ấy sẽ không bao giờ nhìn đến, dù chỉ một giây.
Lời nói ấy, dù không biết có thật hay không, đã trở thành một gáo nước lạnh, tạt thẳng vào mặt một chàng trai không có tội tình gì. Anh nhận ra rằng, trong mắt người khác, anh chỉ là một kẻ đáng thương, một kẻ không bao giờ nên dám mơ ước những điều xa xôi.
Và thế là, mẩu chuyện nhỏ chưa kịp thành hình đã kết thúc. Nhưng nó để lại trong anh một vết cắt, sâu đến mức, anh không dám nhìn vào mắt bất cứ người con gái nào nữa.
---
Vấn đề của câu chuyện này không phải ở chỗ liệu anh có nên mơ ước hay liệu cô gái kia có tốt không. Mà nó nằm ở chỗ: đôi khi, sự tổn thương không đến từ những kẻ xấu xa, mà đến từ chính những điều tươi đẹp ta trân trọng, khi chúng vô tình (hay hữu ) cọ quệt vào vết thương của người khác.
Bạn thấy đấy, mẩu chuyện trên không phải là một lời phán xét. Nó chỉ là một lát cắt, một góc nhìn. Và nếu bạn từng là chàng trai kia, hay từng là cô gái trong câu chuyện, hãy nhớ rằng thế giới này không đơn giản chỉ là đen và trắng. Nó tn tại ở những sắc thái xám - nơi mà mọi người đều có thể vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm, của cùng một sự việc.
Vậy nên, hãy cẩn trọng với trái tim mình, nhưng cũng đừng đánh mất niềm tin nơi người.







