Shinji và vợ mình bất đồng lớn, hai người cãi nhau đến mức người phụ nữ quyết định gọi chị gái Alice đến mời về. Thay vì làm điều gì đó khác, chị Alice chỉ nghĩ ra giải pháp đơn giản: gọi vợ Shinji đi chơi uống rượu, đồng thời thảo luận để an ủi bạn gái đang bức xúc. Alice còn tự cầm lại việc giúp vợ làm việc nhà, còn họ sẽ ở lại đứng vòng tròn.
Tối hôm ấy, khi bóng tối đã chiếm phần lớn phòng, Shinji nhìn thấy một đương nhiệm người đang nằm yên trên giường. Nghĩ tưởng đó là vợ vẫn đang giận dữ, cậu lập tức cố cúi lại gần hơn, quyết tâm xoa dịu bằng cách thể hiện sự hối hận. Song thôi, cúi đầu xuống, cậu bất ngờ thấy cổ mang của người đó khác hẳn đi – không hề có dấu vết tai nạn như hôm trước, mà thay vào đó là vết thương trên cổ và nụ cười nghiêm khắc khiến Shinji run rẩy.
Tuy nhiên, điều khiến cậu đắt giá nhất là cảm giác bất ổn từ vết đuôi cổ xuống… khi khơi người lên chèo lên, chiếc váy khiêm tốn bị hé lộ ra tận đáy, cùng những nhọn sóng trầm ẩn chứa đựng tiềm năng mạnh mẽ. Trong khoảnh khắc cậu đẩy người đó lên chừng ngực, cơn thèm muốn bùng lên khiến cậu quên đi mọi logic. Lúc cậu ôm chặt và hòa mình vào bóng người đó, không ngờ tại sao cái giọt nhất thờ ướt ướm tràn ra lại… lại là tiếng cười hỏi hách của chị Alice đang thể hiện sự bối rối.
Chỉ đến khi bóng đèn sáng lên, hai mắt cậu mới rộng mở thấy người mình đang hắt vào vòng tay… chính là chị gái nghiêm trang bước vào phòng, đang cố níu cười để che lấp đựng sự chán chường. Trong giây phút mờ đục như thế, giọng Shinji run rẩy: T-Tôi… tôi nhầm lẫn…? – khiến cả không gian hơi thở hở trở nên ền tuyệt vọng.







