Manami và Yuika từng là hai bóng đáng yêu trong lớp, nhiều người nghĩ họ được mệnh vàng. Manami luôn nụ cười tươi như hoàng hôn, nhanh nhảy như con chim nhảy trên cây. Cô bị khen ngợi đến nỗi ai cũng mắc say vào vẻ đẹp trong sáng cách thôi. Trong khi đó, Yuika giữ làn nụ cười thơm nhưng mắt ẩn chứa một tia sắc đen đắng dần. Từ nhiều hôm trước, cô dành thở cho nỗi ghét ngủ khi thấy Manami được tôn trọng bởi bất kỳ ai – thứ cảm xúc gắn với đam mê nhặt mất mát hoặc đơn giản là sự ghét hắt không thể nhận nổi.
Một tối cuối tuần, nhóm bạn nhậu say rượu tại căn phòng nhỏ bé. Bầu không khí dày dặn, ánh đèn ố punct chập, tiếng nhạc vang lên rền chuyển. Manami vẫn cười xinh xắn, nhưng ánh mắt sớm bắt gặp Yuika đang quay tiếp theo lời nói của mình: “Kể cái chuyện Manami đây… Ai nói cô bé này uống rượu lại như thế anh đấy?” Giọng cô bé hơi run, nhưng đủ để mọi người ngạc nhiên. Vài cậu bạn lớn tuổi vội vàng châm chọc, nhìn Manami bừng tỉnh.
Rượu đã làm chậm nhịp thở của tất cả. Manami gật đầu chối cãi, mắt lấp lánh. Nhưng khi với lực lượng rượu và ánh mắt trêu chọc của đám đông, cô không thể dứt câu. Yuika đột ngột phát lên: “Thôi tối ngày… trò nào không biết thấy Manami say mất trí, lúc nào cũng níu lên hết ai chỗ nào đấy?” Cô nói nhẹ nhàng nhưng ánh mắt chầm chậm đối diện với cô.
Chỉ một tiếng cười chối rạc, các cậu đã bắt chước. Một người trèo lên bàn đồ uống, vừa rơi vỡ nhẹ dưỡng cho Manami. Cô bật lên, giọng quấn: “Bạ, chớ làm sao!” Nhưng ngón tay người khác đã ôm lấy vai cô, húc lùi xuống sofa. Áo shirt diện lên cổ Manami thả rơi xuống mặt bàn, lộ cho hai vòng trắng xinh xinh đang nổi bật do giục nguội.
Những tiếng cười phiền phức, những thái độ thô lỗ hóa thành chiếc cầm bóc. Manami cố gắng đẩy xa, nhưng cơ thể mỏng mẻ và rượu đã khiến cô rơi vào vùng giằng xé. Mỗi lần cười nga, ngón tay của họ tìm lên những đường nào cho cô phải nuối tiếc. Yuika ngồi xa, một tay đùa hai tay chụp lại hình ảnh hài hước nhất, trái mắt nheo lên.
Sau tối, Manami nằm yên bóng phòng say đầy dấu vết. Cái khóc dội nối nối đã dẫn lối cho tiếng run tràn ra khỏi hô hấp chật chỏi. Cô dậy giữa một bờ tối bất hạnh, không còn là đóa hoàng mai nào – nay cô chỉ là mảnh vỡ mà những người cùng nhà trẻ em trêu lợi. Yuika dẫn mình xem video quay, cười tươi sora: “Thấy đây chứ? Từ đêm nay, Manami cũng là của chúng tôi rồi.”
Lớp học hôm sau, Manami vẫn nụ cười, nhưng trên môi cô giữ một vết run nhỏ, sâu sắc. Các cậu bạn cũng không khen cô mừng nữa, họ biết… và nói lên cũng sợ giật mình hơn. Giữa lúc lắc đầu giả vội, hoặc đối diện một khuôn mặt uo uosopher từ cô bạn thân, Manami hiểu rằng – từ tối đêm ấy, hôm nay, và những đêm sau này – cô chỉ còn là món quà không hề xong được…







