Tự liệu địt gái quý hiếm, giữa rừng núi khúc xạ nắng hoàng hôn, cậu và em ngồi thẳng lưng trên ngựa bay, bóng dáng hai mảnh hợp lý như tranh thủy mặc nét. Gái đẹp hơn người mơ với nụ cười nở bồng đầy mưa mắt, da nâu ấm áp như mây rù sữa bắt nắng. Trong vòng tay cậu vừa mạnh vừa dịu, thân hưởng em vừa mảnh vành, vừa lộ bí ẩn thanh bình—không cần lời, chỉ cần hơi thở song song giao ngã từ râu ngựa.
Một nước mồ hôi ngọt ngào chảy dần từ chân em, như nguồn suối nguồn hồn còn nguyên tạo, đủ giấu nỗi bồn chồn bạc rồi tan biến. Giữa không trung du dây hoa sen đã nằm, tiếng cổ vũ ngựa vang vọng như nhịp tim hai người đang hòa cùng nhau—không phân biệt rừng núi và núi người, chỉ còn một xúc xoa ấm áp, dịu dàng như mây mịt trời chiều.
Như đứa con tự nhiên tìm đến bờ biển, họ cũng không cần lời giải thích. Chỉ cần thân đùi em nắm chặt chắc vào đùi cậu, mắt em lấm lánh lộ cả tâm hồn, và tất cả... bừng lên cảm giác dịu dàng như muốn nở hoa khi nhiều điều giản dị nhất vẫn là thứ quý giá nhất của thế giới.







