Em gái nhỏ trộm đồ bị bắt – và cái giá người má phải trả
Quán rượu nhỏ của Toko nằm nép mình giữa dãy phố ầm ĩ, nơi ánh đèn neon nhòe đi sau làn sương đêm. Đó là nơi duy nhất cô có thể gọi là nhà, sau khi chồng cô bỏ đi, để lại Toko và Saeko – cô bé tám tuổi, đôi mắt sáng như sao nhưng vẫn còn ngây thơ đến mức không hiểu hết những góc tối của cuộc đời.
Hôm ấy, khi điện thoại reo lên, Toko đang lau ly. Giọng Hajime từ đầu dây bên kia nghe rất bình thản, nhưng từng chữ như dao cạo vào da thịt cô:
Chị Toko à, em Saeko nó… lấy mấy thứ nhỏ ở cửa hàng. Em định gọi cảnh sát, nhưng nghĩ lại, chị với em quen nhau lâu rồi, nên em muốn xử lý riêng.
Toko run tay, ly rượu rơi xuống sàn, vỡ tan. Cô biết Saeko hay nghịch ngợm, nhưng ăn cắp? Cô bé chưa bao giờ làm vậy. Hay là vì đói? Hay vì muốn được một thứ đồ chơi mà cô không thể mua cho con?
Hajime đến quán lúc nửa đêm, khi khách đã về hết. Hắn bước vào, mang theo mùi thuốc lá và nụ cười nhớp nháp. Ánh mắt hắn quét qua quét lại trên người Toko, như đang đo đạc, định giá.
Em sẽ không báo cảnh sát, cũng không nói với ai. Nhưng… việc giữ bí mật hay không, còn tùy vào thái độ của chị đấy.
Toko hiểu ngay. Hắn không cần nói rõ. Những người đàn ông như Hajime, họ luôn có cách đưa ra những đề nghị mà không cần mở miệng. Và Toko, một người phụ nữ đơn thân, không tiền không thế lực, chỉ có thể chọn cách im lặng.
Cô nhìn Saeko đang ngủ say trên gác. Cô bé chẳng biết gì, chỉ biết mẹ mình luôn bảo vệ mình. Và để bảo vệ con, Toko phải chấp nhận. Cô gật đầu, nước mắt rơi xuống, nhưng không phát ra tiếng động.
Hajime cười, tiếng cười ghê tởm. Hắn tiến lại gần, bàn tay thô ráp chạm vào vai Toko. Cô nhắm mắt lại, nghiến răng, cảm giác như có con dao đang xẻo thịt mình từng nhát.
Đêm đó, Toko bán mình cho quỷ dữ. Cô biết, từ giờ, cô sẽ phải sống với cái giá này. Nhưng ít nhất, Saeko vẫn được an toàn. Cô bé sẽ không bao giờ biết mẹ mình đã phải hy sinh thế nào.
Và thế là, một thỏa thuận cấm kỵ được thiết lập – bằng máu, bằng nước mắt, và bằng sự im lặng đau đớn của người mẹ.







