Không hiểu sao sau cái bạt tai đanh thép, nàng lại cứ vương vấn mãi hình ảnh cậu con trai ngơ ngác, mặt đỏ bừng bừng khi bị bắt gặp. Cảm giác vừa tức giận vừa khó tả cứ lẩn quẩn trong đầu khiến nàng thao thức mãi không ngủ được. Mấy năm nay cuộc sống hôn nhân khá nhàm chán, những cử chỉ âu yếm hay thân mật dần trở nên máy móc, thiếu đi sự bùng nổ cảm xúc. Thế mà cái khoảnh khắc bất ngờ ấy, dù chỉ thoáng qua, lại khiến trái tim nàng đập rộn ràng như thời con gái.
Đêm ấy, sau khi chồng đã say giấc, nàng lẳng lặng trở về phòng riêng, đóng cửa cẩn thận. Trong bóng tối, mùi hương quen thuộc vương vấn trên chiếc áo lót vẫn còn thoang thoảng. Tay nàng run run chạm vào, hít thật sâu, để mặc ký ức ùa về. Không ngờ, một hành động tưởng chừng sai trái lại khiến cơ thể nàng nóng ran, tim đập nhanh hơn. Nàng tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại, để trí tưởng tượng bay xa.
Có lẽ, đã đến lúc nàng cần nhìn nhận lại chính mình, tìm lại những cảm xúc đã đánh mất, dù đó là từ một nguồn bất ngờ nhất.







