Nếu kể ra từng chi tiết nhỏ, câu chuyện sẽ sống động hơn rất nhiều. Buổi sáng đầu tiên sau khi chuyển đến nhà anh trai, tôi vẫn còn đang mơ màng thì chợt nghe tiếng chị dâu lục đục trong bếp. Căn nhà khá nhỏ, tiếng động vọng rõ mồn một. Tôi bước ra, định phụ một tay, nhưng khi thấy chị đang cúi người lấy xoong chảo, tà áo ngủ mỏng tanh khẽ trượt lên để lộ đường cong mông, tự dưng tim đập nhanh hơn. Chị không hề tỏ ra ngại ngùng, chỉ mỉm cười nhìn tôi rồi nói: Dậy sớm thế, chắc đêm qua mất ngủ?.
Dần dà, những lần chạm mặt sau đó, tôi nhận ra chị cố tình tạo ra những tình huống vô tình như thế. Có lúc đang phơi đồ, chị cố tình làm rơi chiếc khăn, rồi cúi xuống nhặt thật chậm. Có lúc đi qua tôi, chị vô tình để vạt áo vướng vào tay tôi, rồi cười khúc khích bảo: Anh hai không ở nhà, em hơi sợ. Ban đầu tôi còn ngại, chỉ ậm ừ cho qua, nhưng dần dà tôi nhận ra ánh mắt chị không còn trong sáng như trước nữa.
Ban đêm, khi mọi người đã ngủ, tôi nằm trên gác nghe ngóng tiếng động. Tiếng bước chân chị xuống nhà bếp, tiếng mở tủ lạnh, rồi... tiếng thở khẽ. Tôi biết chị đang làm gì. Có lần, không kìm được, tôi lén nhìn qua khe cửa, thấy chị dựa vào tường, một tay luồn vào trong váy. Hơi thở chị gấp gáp, mắt nhắm nghiền. Tôi nuốt nước bọt, cảm giác nóng ran trong người, nhưng vẫn tự nhủ: Không được, đó là vợ anh mình.
Nhưng rồi, có một tối, anh trai đi công tác, chỉ còn tôi và chị. Chị mặc bộ đồ ngủ mỏng tang, đi lại trong nhà như không có ai. Khi tôi đang ngồi xem tivi, chị ngồi xuống cạnh, tựa đầu vào vai tôi, tay đặt lên đùi tôi. Tôi cứng người, không dám cựa quậy. Chị ngước lên, mắt mơ màng: Lâu rồi em không được vui như thế này.... Tôi biết mình không thể chịu nổi nữa. Tôi quay sang, đè chị xuống, hôn ngấu nghiến. Chị đáp lại cuồng nhiệt, tay cởi tung áo tôi. Cảm giác nóng bỏng, mùi hương trên da chị khiến tôi như phát điên. Tôi cởi tung váy chị, thấy chiếc quần lót đã ướt đẫm. Tôi đẩy chị vào tường, cởi phăng quần mình ra, nhét cc vào. Tiếng rên của chị hòa với tiếng da thịt chạm nhau. Cảm giác sung sướng lan tỏa, không gì có thể so sánh được.
Khi mọi thứ lắng xuống, tôi ngồi bệt xuống sàn, nhìn chị, lòng nặng trĩu. Dù thỏa mãn dục vọng, nhưng tôi biết mình đã sai. Tôi đã phản bội anh trai, người mà tôi luôn yêu thương và kính trọng. Nhưng có lẽ, trong thâm tâm, tôi đã không còn đủ sức chống lại sự cám dỗ...







