Cô giáo trẻ mới ra trường, với vẻ ngoài trong sáng và dáng người thon gọn, bước vào lớp học như một cơn gió xuân. Học trò trong lớp, phần lớn là những nam sinh còn vô tư, chưa hề biết đến ranh giới giữa tò mò và bệnh hoạn, bỗng nhiên trở nên khác lạ. Trong ánh mắt chúng ánh lên một thứ dục vọng mờ ám, thứ mà lẽ ra không nên xuất hiện ở tuổi này.
Ban đầu chỉ là vài câu đùa cợt, rồi những cái nhìn không mấy trong sáng. Rồi chúng bàn bạc với nhau, tìm cách đưa cô vào tròng. Ý tưởng nhen nhóm khi một đứa nhớ ra cảnh báo cháy ở trường vẫn còn hoạt động tốt. Chúng mua nhang, đốt lên, giả vờ có khói, rồi một đứa hô hoán lớn: Cô ơi, nhà vệ sinh hình như có cháy!.
Cô giáo trẻ, vốn tin tưởng vào học trò của mình, không chút nghi ngờ, vội chạy theo. Vừa bước vào toilet, cánh cửa phía sau lập tức bị khóa trái. Cô giật mình, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã bị mấy bàn tay thô bạo giữ chặt. Chúng vừa cười khẩy vừa thoả mãn dục vọng đen tối. Tiếng khóc nức nở của cô, tiếng van xin bị chặn lại bởi những cái bịt miệng thô thiển.
Sau lần đầu, tưởng chừng mọi chuyện sẽ dừng lại. Nhưng không, thứ cảm giác chiến thắng và thỏa mãn xác thịt khiến bọn chúng nghiện. Vài hôm sau, chúng rủ thêm mấy đứa khác, lập kế hoạch táo tợn hơn. Lần này, chúng còn quay clip, chụp ảnh, như để lưu giữ chiến tích. Cô giáo trẻ, lúc này như con chim trong lồng, chỉ biết cắn răng chịu đựng, nước mắt ướt đẫm gối.
Chuyện vỡ lở khi một học sinh khác vô tình phát hiện, nhưng sợ bị trả thù nên im lặng. Nỗi đau tinh thần của cô giáo trẻ không thể đo đếm nổi. Cô không dám tố cáo, vì sợ mang tiếng, sợ ảnh hưởng đến tương lai. Chỉ biết âm thầm chịu đựng, cho đến khi không thể gượng dậy nổi.







