Ban đầu, anh chỉ muốn tìm cho vợ một nơi an toàn để ở khi mình vắng nhà, thế nên chẳng có lý do gì để nghi ngờ khi mời em đến nhà anh trai. Mọi thứ bắt đầu từ lời hứa cứ yên tâm, anh trông em như em gái, nhưng thật ra trong mắt gã đã sớm lóe lên tia nhìn thèm khát khi vừa gặp cô. Dáng người thon thả, làn da trắng ngần, ánh mắt dịu dàng ẩn sau vẻ ngoài e ấp - gã đã đoán trước được thứ mùi vị ngọt ngào ẩn giấu trong thân hình ấy.
Ngày anh đi, chỉ vài giờ sau, gã đã chẳng còn đủ kiên nhẫn. Căn nhà vắng tiếng trò chuyện, cánh cửa phòng khép lại, và rồi cơn thèm khát bùng lên mạnh mẽ hơn cả lý trí. Cô cố gắng chống cự, vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng sức trai trẻ cùng thân hình vạm vỡ của gã nhanh chóng đè bẹp mọi nỗ lực. Mỗi cú giằng co, mỗi tiếng thét nho nhỏ đều bị chìm vào màn đêm tĩnh lặng, chẳng ai nghe thấy. Và rồi, đau đớn lẫn tủi nhục xen lẫn cảm giác bất lực khi gã cưỡng ép cô, thân thể cô run rẩy dưới từng nhịp cưỡng đoạt thô bạo.
Nhưng dường như nỗi đau ban đầu đã dần thay thế bằng thứ cảm giác kỳ lạ, một hỗn hợp mơ hồ giữa sợ hãi và khoái cảm. Có lẽ bởi cơ thể vốn dĩ vẫn là của đàn bà, và dù bị ép buộc, nó vẫn có những phản ứng không thể kiểm soát. Gã nhận ra điều đó, và mỗi lần như vậy, gã lại càng mạnh bạo hơn, như thể đang chứng tỏ quyền sở hữu.
Những lần sau đó, khi anh vẫn vô tư tin tưởng em gái được chăm sóc chu đáo, cô chẳng còn cách nào khác ngoài việc cam chịu. Gã luôn tìm cách để cả hai đều được thỏa mãn dục vọng, trong khi cô chỉ biết nhắm mắt, giả vờ ngủ say khi tiếng anh vọng lại từ điện thoại. Sự lén lút, dơ bẩn và tội lỗi cứ thế chồng chất, càng ngày càng khó phơi bày. Cô tự nhủ rằng đó chỉ là tạm bợ, chỉ là cơn mê, và rồi mọi thứ sẽ qua đi khi anh về. Nhưng thực tế vẫn cứ tiếp diễn, như một vòng xoáy không lối thoát.







