Mới đây thôi, văn phòng có một cô bé nhân viên chăm chỉ, cặm cụi từng tờ hồ sơ, đôi mắt luôn sáng lên mỗi khi được giao việc. Chị em trong phòng ai cũng quý vì cô ấy thật thà, chịu khó. Nhưng có lẽ cũng chính vì sự hiền lành đó mà nhiều lúc người ta lợi dụng, bắt làm thêm, bắt làm những việc không tên. Ai cũng thương, nhưng rồi cũng chỉ dám nói thầm sau lưng.
Cho đến một hôm, sau giờ làm, cô bé ở lại muộn để hoàn thành báo cáo gấp. Cánh cửa văn phòng khép hờ, tiếng bàn phím gõ lách cách vang lên giữa không gian vắng lặng. Không ai ngờ, có kẻ đã lợi dụng lúc cô đơn ấy, lẻn vào với vẻ mặt đầy toan tính. Cô bé hoảng sợ, cố chống cự nhưng sức yếu không địch lại. Cảnh tượng ấy, nếu ai chứng kiến, có lẽ sẽ đau lòng biết bao.
Sau chuyện ấy, cô bé trở nên khép kín, ít nói, thậm chí có lúc run rẩy khi nhắc đến công việc. Mọi người xì xào, nhưng chẳng ai dám đứng ra làm chứng, sợ liên lụy. Cô gái ấy, vốn hiền lành chăm chỉ, nay như con chim nhỏ sợ cành cong, chẳng còn dám tin vào bất cứ ai.
Câu chuyện ấy khiến ai nấy đều suy ngẫm: sự chăm chỉ, lương thiện đôi khi lại trở thành điểm yếu, khiến người ta dễ bị tổn thương. Nhưng nếu không giữ được sự lương thiện, thì còn gì là con người?







