Tôi vẫn thường thấy cô ấy trên chuyến tàu điện ngầm lúc 7 giờ 15 phút mỗi sáng, gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo như chưa hề biết đến những xô bồ ngoài kia. Dáng người nhỏ nhắn trong bộ đồng phục học sinh khiến cô nổi bật giữa đám đông chen chúc mỗi giờ cao điểm. Điều kỳ lạ là dù nhiều lần bị kẻ biến thái sàm sỡ, cô chỉ khẽ cúi đầu, đôi khi đỏ mặt nhưng chưa bao giờ phản kháng mạnh mẽ. Ban đầu tôi nghĩ cô ngây thơ, không nhận ra nguy hiểm. Nhưng rồi một lần vô tình nghe được cuộc trò chuyện của cô với bạn, tôi biết cô đang thầm yêu một thầy giáo trong trường.
Cô gái ấy dường như biết rõ những gì đang xảy ra với mình trên chuyến tàu này. Cô cố tình chọn toa đông đúc, đứng nép vào góc nơi dễ bị đụng chạm nhất. Vẻ mặt trong sáng, ánh mắt ngây thơ nhưng cơ thể lại phản ứng rất thật. Có lần, khi một gã đàn ông lạ mặt lợi dụng đông người để sờ soạng, tôi thấy cô khẽ run, hơi thở trở nên gấp gáp, đôi môi mím chặt đến bật cả máu. Cô ướt đẫm, mùi hương ngọt ngào ấy khiến tôi không thể quên.
Tôi không phải kẻ biến thái đầu tiên nhắm đến cô, nhưng có lẽ là kẻ cuồng nhiệt nhất. Trong dòng người chen chúc, tay tôi khẽ chạm vào làn da non mịn của cô, cảm nhận cơ thể cô run lên từng cơn. Cô không hề đẩy ra, chỉ khẽ rên nhẹ, tiếng thở đứt quãng khiến tôi như phát điên. Tôi biết mình sai, biết có thể bị bắt, bị hủy hoại danh tiếng. Nhưng khoái cảm ấy, sự cám dỗ từ Nữ sinh ngây thơ thơ bị thầy giáo móc trên tàu điện ngầm để rỉ nước khiến tôi không thể dừng lại. "Chỉ thêm một chút nữa thôi," tôi tự nhủ, trong khi tay vẫn không ngừng xâm phạm, kéo tôi sâu hơn vào vực thẳm tội lỗi.
Cô ấy là ai? Một cô gái ngây thơ hay một cám dỗ trá hình? Tôi không biết. Nhưng trên chuyến tàu này, tôi đã không còn là chính mình. Tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả, chỉ để được chạm vào cơ thể ấy, để nghe tiếng rên đứt quãng của Nữ sinh ngây thơ thơ bị thầy giáo móc trên tàu điện ngầm để rỉ nước một lần nữa.







