Khi cánh tay ông ngoại vừa được quấn bột trắng xóa, mọi thứ trong nhà dường như chậm lại. Cái chậm không chỉ do tuổi tác, mà vì nỗi đau thể xác khiến ông mất đi sự nhanh nhẹn vốn có. Trước đây, ông vẫn tự tay chăm sóc mảnh vườn nhỏ, tự tay vót tre làm đồ thủ công để bán kiếm thêm, nhưng nay mọi thứ đều phải nhờ vả. Đứa cháu gái thương ông, dù đang tuổi ăn tuổi học, vẫn xung phong gánh vác một phần việc. Nó không chỉ nấu nướng, quét dọn, mà còn tranh thủ đi làm thêm bên ngoài để góp tiền sinh hoạt.
Công việc phụ giúp ông dọn dẹp nhà cửa cho người khác tuy vất vả, nhưng nó thấy vui vì cảm giác mình đang san sẻ gánh nặng. Hàng xóm ai cũng quý mến cô bé vừa chăm chỉ vừa hiền lành, mặt mũi thanh tú, ánh mắt sáng trong như trẻ thơ. Trong số những người nhờ nó làm việc, có một người đàn ông trạc tuổi ông ngoại, vốn đã có tiếng đào hoa, thích buôn chuyện và để ý đàn bà con gái. Lần đầu gặp mặt, hắn đã dành cho nó cái nhìn khác thường, nhưng vì đang bận việc nên nó chưa kịp để ý.
Mấy hôm sau, khi ông ngoại đã bớt đau, hắn ta chủ động hẹn nó đến dọn dẹp nhà riêng với mức thù lao cao hơn bình thường. Nó mừng rỡ, nghĩ bụng vậy là có thêm ít tiền phụ ông mua thuốc. Nhưng nó không ngờ, sau cánh cửa kia, hắn đã chuẩn bị sẵn một kịch bản khác. Không chỉ đơn thuần là lau chùi bàn ghế, hắn còn dùng những lời lẽ ngọt ngào, thậm chí cố tình chạm vào da thịt để thăm dò phản ứng. Ban đầu, nó còn ngại ngùng, nhưng rồi dần dần cảm thấy bất an khi nhận ra ánh mắt hắn không giống những người đàn ông khác.
Cô bé bắt đầu hiểu ra rằng, mình đang bị đặt vào thế khó. Nếu cương quyết từ chối, có thể mất nguồn thu nhập ít ỏi, mà ông thì vẫn đang cần tiền chữa trị. Nếu tiếp tục, không biết hắn ta còn giở trò gì nữa. Trong đầu nó lúc này là một mớ hỗn độn: tình cảm gia đình, trách nhiệm, nỗi sợ hãi mơ hồ, và cả sự hoang mang vì không biết phải làm sao. Liệu nó có thể bảo vệ được sự trong sáng của mình, hay sẽ trở thành miếng mồi ngon cho con cáo già kia? Câu trả lời có lẽ chỉ có ở những diễn biến tiếp theo.







