Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần, trời âm u với những đám mây xám che kín bầu trời. Tôi ghé nhà ông bạn thân, người mà tôi chơi với nhau từ thời đại học, lâu lắm rồi mới có dịp gặp lại. Anh ấy vẫn thế, hiền lành và mến khách, đón tôi vào nhà bằng nụ cười rạng rỡ. Nhà anh yên ắng lạ thường, có lẽ vì vợ anh đi làm ca chiều, còn con gái thì đang ở trường.
Tôi ngồi xuống sofa, nhấp ngụm nước mát, vừa nhìn quanh căn phòng quen thuộc vừa hàn huyên chuyện cũ. Bất chợt, một bóng người nhỏ nhắn từ trong phòng đi ra — đó là con gái anh, mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt to tròn nhìn tôi rồi cúi mặt chào nhẹ. Tôi giật mình, chẳng ngờ nó đã lớn thế này, nhan sắc dịu dàng và đôi môi hồng mọng khiến tôi thoáng bối rối. Anh ấy nhanh miệng giới thiệu: Đây là Linh, con gái anh, mới thi xong cấp ba.
Tôi gật đầu, cố gắng tỏ vẻ tự nhiên, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi dáng vẻ thanh xuân của cô bé. Linh mỉm cười e lệ, rồi rón rén đi vào bếp, để lại trong tôi một chút cảm giác lạ lẫm, nửa như quen thuộc. Cuộc trò chuyện giữa tôi và anh bạn dần trở nên sôi nổi, nhưng tâm trí tôi vẫn vương vấn hình ảnh ấy.
Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên. Anh ấy bắt máy, rồi vội vàng đứng dậy: Có chút việc, anh ra ngoài một lát, chú ngồi chơi nhé. Nói rồi, anh ấy bước ra cửa, để tôi ngồi lại một mình trong phòng khách. Tôi nhìn theo, lòng chợt dấy lên cảm giác cô đơn giữa căn nhà lạ. Một lúc sau, Linh quay lại, ánh mắt ngại ngùng chạm vào ánh mắt tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, không gian dường như chậm lại. Cả hai im lặng, nhưng dường như không khí đã thay đổi. Tôi biết mình không nên, nhưng một phần trong tôi lại muốn ở lại, muốn hiểu thêm về cô bé này, về ánh mắt trong trẻo nhưng lại chất chứa điều gì đó rất riêng tư. Cảm giác tò mò và khao khát nhen nhóm trong lòng khiến tôi bối rối. Tôi tự hỏi, liệu có phải tôi đã quá đà, hay chỉ là phút giây lỡ nhịp của một trái tim đã lâu không rung động?







