Khi mới quen nhau, anh từng nói với tôi rằng, mối quan hệ giữa anh và người yêu cũ đã chuyển sang một dạng khác – không phải yêu đương, mà là tình bạn tri kỷ. Tôi từng nghĩ đó chỉ là cách anh giải thích cho quá khứ, cho đến khi tôi gặp cô ấy. Cô ấy không giống những người yêu cũ tôi từng biết, không vồn vã hay luyến tiếc. Cô ấy lặng lẽ, gần gũi, thỉnh thoảng nhắn tin hỏi han, thậm chí còn mời anh đi uống cà phê, đi xem triển lãm. Ban đầu, tôi cố gắng xem đó là chuyện bình thường, nhưng lâu dần, tôi bắt đầu nhận ra có một thứ ranh giới mỏng manh giữa bạn thân và chưa từng dứt.
Có những lần anh cười nói rằng, cô ấy hiểu anh hơn cả tôi, vì họ đã trải qua quá nhiều kỷ niệm. Tôi không dám phản đối, sợ mình sẽ bị gán mác ghen tuông vô lý. Nhưng sâu trong lòng, tôi luôn tự hỏi: liệu một người đàn ông có thể thực sự xem người yêu cũ là tri kỷ, mà không còn một chút lưu luyến nào? Hay đó chỉ là cách để anh giữ cô ấy ở lại, dưới danh nghĩa tình bạn?
Tôi cũng từng cố gắng làm quen, thậm chí hẹn gặp cô ấy để trò chuyện. Nhưng mỗi lần gặp, tôi lại cảm nhận được một khoảng cách vô hình – cô ấy lịch sự, nhưng ánh mắt cô ấy vẫn hướng về anh mỗi khi anh cười. Tôi không biết đó có phải là ảo giác của mình hay không, nhưng cảm giác đó khiến tôi mệt mỏi. Và anh, mỗi khi thấy tôi khó chịu, chỉ nhún vai bảo: Em đừng suy nghĩ quá nhiều, cô ấy chỉ là bạn thôi mà.
Tôi đã từng tự nhủ rằng, nếu yêu anh, tôi phải chấp nhận quá khứ của anh. Nhưng chấp nhận không có nghĩa là im lặng chịu đựng. Tôi bắt đầu đặt ra câu hỏi cho bản thân: liệu tôi có đang cố gắng chen chân vào một mối quan hệ mà vốn dĩ không thuộc về mình? Hay tôi đang cố gắng giữ một người đàn ông vẫn còn vấn vương ký ức?
Tôi không biết câu trả lời là gì. Chỉ biết rằng, mỗi khi anh và cô ấy ngồi cạnh nhau, cười đùa về những chuyện tôi không biết, tôi lại cảm thấy mình như người ngoài cuộc. Và có lẽ, điều đau lòng nhất không phải là anh còn yêu cô ấy, mà là anh không hề nhận ra rằng, cô ấy vẫn đang nắm giữ một phần trái tim anh – dưới danh nghĩa bạn thân.






