Buổi sáng hôm đó, Reira Kitagawa thức dậy sớm hơn mọi ngày, trong lòng tràn đầy sự hồi hộp lẫn phấn khích. Cô vốn đam mê nghệ thuật, yêu thích việc được hóa thân trước ống kính, và sau bao lần nộp hồ sơ khắp nơi, cuối cùng cũng có một công ty mời cô đến phỏng vấn. Chiếc váy đơn giản nhưng tôn dáng, mái tóc buộc nhẹ sau gáy, Reira bước vào văn phòng với tâm thế của một cô gái trẻ đầy ước mơ.
Người đàn ông tiếp đón cô trạc ngoài ba mươi, ăn mặc lịch sự, nụ cười niềm nở. Anh hỏi han vài câu xã giao rồi bất ngờ hỏi: Em đã từng làm người mẫu cho công ty nào chưa? Reira thành thật trả lời: Dạ, đây là lần đầu tiên em xin làm người mẫu và được công ty mời đến phỏng vấn. Nghe xong, anh ta gật gù, rút máy ảnh ra và nói: Vậy thì mình thử chụp vài tấm xem khả năng của em thế nào nhé.
Ban đầu, Reira còn ngại ngần, nhưng vì muốn gây ấn tượng tốt nên cô đồng ý. Anh ta yêu cầu cô cởi bỏ quần áo để chụp ảnh khỏa thân nghệ thuật. Vốn ngây thơ và thiếu kinh nghiệm, Reira từ từ cởi bỏ từng lớp vải trên người. Ánh mắt anh ta sáng lên, máy ảnh lia liên tục. Rồi anh bảo cô xoay người một vòng, sau đó quỳ lên chiếc ghế sofa êm ái trong phòng.
Bất ngờ, từ đằng sau, anh ta đã cởi quần áo lúc nào không hay. Trước khi Reira kịp phản ứng, anh ta đẩy mạnh cơ thể về phía trước, dương vật cứng rắn tiến thẳng vào âm đạo cô. Cảm giác đau rát, bất ngờ khiến Reira giật mình, nhưng anh ta đã bắt đầu nhấp liên hồi, mặc kệ sự ngỡ ngàng của cô.
Ưm… ưm… Tiếng rên thoát ra từ cổ họng Reira, ban đầu là do đau, nhưng dần dần chuyển thành âm thanh của khoái cảm. Anh ta càng hăng máu hơn khi thấy phản ứng của cô, nhấp mỗi lúc một mạnh hơn. Có lẽ vì sợ mất cơ hội được nhận vào công ty, lại vừa bị cuốn theo cảm giác mới lạ, Reira đành nằm yên, mặc anh ta muốn làm gì thì làm.
Một lúc sau, anh ta rút ra, dùng tay day day hạt le của cô, rồi bất ngờ đút hai ngón tay vào trong âm đạo, day nhẹ. Reira cong người, nước nhờn chảy ra ướt đẫm tay anh ta. Hắn bắt cô chổng mông lên, rồi dùng lưỡi liếm nhẹ vùng nhạy cảm ấy, từng đường liếm điệu nghệ khiến cô run rẩy toàn thân.
Cuộc mây mưa kéo dài thêm mười phút trong chính căn phòng phỏng vấn. Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ vang vọng khắp không gian. Cuối cùng, cả hai đều thỏa mãn, mồ hôi ướt đẫm. Anh ta mỉm cười, hứa hẹn sẽ nhận cô vào làm, còn Reira thì vẫn còn bàng hoàng nhưng cũng phần nào hài lòng.
Đó quả là một buổi phỏng vấn đáng nhớ, đúng như cái tiêu đề mà sau này cô vẫn nhắc lại mỗi khi kể lại câu chuyện này - một kỷ niệm vừa đau đớn, vừa sung sướng, và cũng đầy day dứt.







