Trong lúc làm việc chăm chỉ, anh nhân viên không ngừng để ý những biểu hiện của cô chủ, lòng thầm đoán cô có phải là mẫu người dễ xiêu lòng trước sự chủ động của đàn ông hay không. Từng động tác lau dọn, lau kính đều trở nên chậm rãi hơn, có chủ ý hơn, cố tình tạo ra những khoảnh khắc chạm mặt ngắn ngủi để thử thăm dò. Cô chủ ban đầu chỉ mỉm cười khách sáo, nhưng dần dà ánh mắt ấy trở nên đượm vẻ tò mò, thậm chí lấp lánh chút gì đó đầy mời gọi. Không khí trong căn nhà vốn trong lành nay bỗng đặc quánh bởi mùi nước lau sàn hòa quyện với hơi thở dồn dập của cả hai.
Một lần tình cờ, anh để rơi chiếc khăn lau, cúi xuống nhặt và bắt gặp ánh mắt cô chủ đang dõi theo từ phía xa. Anh đứng dậy, nở nụ cười gần như vô tư nhưng đầy ẩn ý, hỏi han chuyện vặt vãnh về căn nhà, về sở thích của cô. Cô chủ đáp lại bằng giọng nhẹ tênh, song tay lại vô thức vén lọn tóc ra sau tai, hành động nhỏ ấy như ngọn lửa châm ngòi. Cảm nhận được sự đồng điệu, anh tiến lại gần







