Cái nóng của buổi chiều mùa hè như lan tỏa qua cả khoảng sân nhỏ giữa hai nhà. Từ cửa sổ phòng khách, cô có thể nhìn thấy anh đang tưới cây ngoài vườn, chiếc áo ba lỗ ôm sát lộ ra vòm ngực rắn chắc. Mỗi động tác của anh trông thật mạnh mẽ, vừa gọn gàng lại vừa quyến rũ.
Cô bước ra ngoài hiên, tay cầm cốc nước chanh mát lạnh. Ê, anh đang làm gì đó? cô cất tiếng hỏi, giọng hơi khàn khàn vì nắng gắt.
Anh ngẩng lên, nhếch mép cười. Tưới cây, sao em lại ra đây? Nóng lắm.
Ra hóng gió chút. Cô tiến lại gần, giả vờ vô tư nhưng tim đập nhanh hơn.
Anh đặt vòi nước xuống, lau mồ hôi trên trán. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, rồi lướt xuống cổ, bờ vai mỏng manh lấp ló sau chiếc váy mỏng. Không khí bỗng trở nên đặc quánh.
Cô cười khúc khích, nâng cốc nước mời anh. Uống chút đi, cho đỡ khát.
Anh nhận lấy, ngón tay chạm nhẹ vào tay cô. Cảm giác ấy như dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô không rút tay về.
Anh uống một ngụm dài, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Em… lâu lắm rồi không nói chuyện với anh.
Ừ, tại bận. Cô ngước nhìn anh, giọng hơi run.
Anh đặt cốc nước xuống, bước lại gần. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet. Mùi mồ hôi, mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô hòa quyện vào nhau.
Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. Anh nhớ em.
Cô khẽ rùng mình, nhắm mắt lại. Không gian như ngừng trôi. Rồi anh cúi xuống, đôi môi mềm mại áp vào môi cô. Nụ hôn đầu tiên như phá vỡ mọi giới hạn.
Tay cô vòng qua cổ anh, đáp trả nồng nhiệt. Anh ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, kéo sát cô vào lòng. Hơi thở dồn dập, cảm xúc dâng trào.
Trong ánh nắng chiều tà, họ siết chặt lấy nhau, bỏ qua mọi định kiến, chỉ còn lại sự khao khát cháy bỏng.
Từ đó, mỗi lần gặp nhau ở cổng, trên sân thượng, hay thậm chí chỉ là ánh mắt thoáng qua qua khung cửa sổ, họ đều hiểu: tình cảm này đã vượt qua ranh giới của hàng xóm bình thường.
Và cứ thế, chuyện của họ cứ âm thầm diễn ra, ngọt ngào và đầy cám dỗ.







