Trước đó tôi vẫn thường tự nhủ, chỉ cần nỗ lực hết mình, hạnh phúc ắt sẽ mỉm cười. Ngày tôi khoác lên mình tà áo dài đứng trên bục giảng, tôi đã nghĩ mọi gian khó phía trước đều xứng đáng. Rồi tôi gặp anh, một đồng nghiệp chân thành và dịu dàng, cả hai cùng chung lý tưởng sống. Khi chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên tay, tôi tin rằng cuộc đời mình đã trọn vẹn.
Nhưng hạnh phúc vốn dĩ mong manh, như bong bóng xà phòng chỉ chực vỡ tan khi chạm phải cơn gió lạ. Sáng hôm ấy, tôi còn đang ngắm nghía chiếc nhẫn thì điện thoại đổ chuông. Đầu dây bên kia, giọng thầy hiệu trưởng cộc lốc: Cô trợ lý của tôi ốm rồi, cô sẽ đi cùng tôi kiểm tra địa điểm dã ngoại. Thu xếp đồ, một tiếng nữa có mặt ở cổng. Tôi chưa kịp phản ứng, ông đã cúp máy.
Đi cùng ông ư? Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến da đầu tôi tê dại. Thầy không chỉ khoa trương, luôn đứng sát người đối diện, mà còn thường xuyên buông lời bông đùa quá trớn. Những lần chạm trán trong trường, tôi luôn tìm cách né tránh. Vậy mà giờ đây, tôi bị ép vào một chuyến đi qua đêm.
Đến nơi, tôi ngỡ ngàng khi biết nhà trọ chỉ còn một phòng trống - vốn đã được đặt cho hai nam giáo viên khác. Xin lỗi, không còn phòng nào khác, nhân viên lễ tân nhún vai. Tôi nhìn thầy hiệu trưởng, ông chỉ cười nhạt: Đành vậy thôi.
Bước vào phòng, không khí bỗng trở nên ngột ngạt. Thầy hiệu trưởng bất ngờ quay sang, giọng trầm xuống: Cô biết không, nếu chuyện tình cảm của cô và anh chàng kia bị phát hiện, cả hai sẽ mất việc. Cô muốn điều đó xảy ra sao? Tôi sững sờ. Làm sao ông biết? Tôi chưa từng kể với ai.
Rồi ông bắt đầu đưa ra những yêu cầu khó chấp nhận, ép tôi vào thế không thể từ chối. Tôi tự nhủ, chỉ cần chiều theo lần này, mọi chuyện sẽ qua. Nhưng không, ông càng lúc càng quá đáng. Khi tôi lẩn vào phòng tắm, hy vọng nước nóng sẽ rửa trôi mọi thứ, ông vẫn không buông tha. Ngoài kia, bóng tối đặc quánh, và tôi biết, đêm nay sẽ dài bất tận.
Tệ hơn, mọi chuyện đều bị ghi lại. Thầy hiệu trưởng dùng đoạn video đó để uy hiếp, biến tôi thành con tin trong chính cuộc đời mình. Dù ghê tởm, cơ thể tôi dần phản ứng với những khoảnh khắc cấm kỵ, như bị thôi miên bởi chính sự sa đọa. Tôi, người phụ nữ đã đính hôn, lại trở nên xa lạ với chính mình, đắm chìm trong thứ tội lỗi không thể tha thứ.
Sáng hôm sau, khi tôi tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc, thầy hiệu trưởng lại cười toe toét: Cô đúng là bốc lửa thật đấy, Aisai-sensei. Tôi thích lắm. Từ giờ, cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm cấp trên. Cố lên nhé! Hóa ra, tất cả chỉ là màn kịch được dàn dựng công phu. Anh người yêu và thầy hiệu trưởng đã bắt tay nhau, biến tôi thành công cụ đánh đổi cho sự thăng tiến của họ.
Hạnh phúc tưởng chừng đã nắm trong tay, giờ đây chỉ còn lại sự tan vỡ. Tôi không biết mình sẽ phải sống tiếp ra sao, khi mọi thứ đã đổi thay quá đỗi.







