Tôi và em làm cùng công ty, làm chung dự án nên dù là đồng nghiệp nhưng chúng tôi cũng khá thân thiết. Đến một ngày, trong lúc cà phê giải lao, tôi rủ em đi uống bia. Ban đầu chỉ là những câu chuyện công việc và cuộc sống bình thường, nhưng sau vài chai, không khí trở nên cởi mở hơn. Những câu chuyện hài hước, những ánh mắt và nụ cười thoáng qua dần thay thế cho sự gượng gạo lúc đầu. Tôi nhận ra có một sự đồng điệu nhẹ nhàng giữa chúng tôi, dù chỉ là cảm giác nhất thời.
Đến cuối buổi, khi đã ngà ngà, em nhắn tin: Hôm nay vui lắm, lần sau mình đi tiếp nhé. Tôi đáp lại: Ok, rủ uống bia tiếp, mình kể thêm chuyện hay hơn. Chúng tôi cùng cười và không biết từ lúc nào, mối quan hệ đã bắt đầu thay đổi — không chỉ là đồng nghiệp, mà là một thứ tình cảm mơ hồ, đầy hứng khởi và cũng đầy rủi ro.
Vài ngày sau, chúng tôi quyết định đi uống bia tiếp. Lần này, không khí thoải mái hơn nhiều. Tôi bắt đầu có ý muốn tìm hiểu em nhiều hơn, không chỉ về công việc mà cả cuộc sống riêng tư. Em cũng mở lòng hơn, kể về những mối quan hệ cũ và cả những điều em chưa bao giờ chia sẻ với ai ở công ty. Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra những lời an ủi và động viên. Dần dần, khoảng cách giữa chúng tôi dường như được rút ngắn lại.
Sau buổi đó, em nhắn tin cảm ơn tôi đã lắng nghe. Tôi trả lời: Không có gì, lúc nào cần thì cứ nói. Từ đó, chúng tôi thường xuyên nhắn tin cho nhau, chia sẻ những câu chuyện vui buồn trong cuộc sống. Dù vẫn giữ khoảng cách nhất định ở công ty, nhưng sau giờ làm, chúng tôi lại trở thành những người bạn thân thiết.
Một buổi tối, sau khi uống bia xong, em có vẻ hơi say và yếu đuối hơn thường ngày. Tôi đề nghị đưa em về khách sạn gần đó để nghỉ ngơi. Em gật đầu đồng ý, không nói gì thêm. Trên đường đi, em tựa vào vai tôi, mùi hương tóc và hơi ấm cơ thể khiến tôi bối rối. Trong căn phòng khách sạn, mọi thứ dường như chậm lại. Ánh đèn vàng nhạt, tiếng nhạc du dương, và sự gần gũi bất ngờ giữa hai con người vốn chỉ là đồng nghiệp.
Em nằm xuống giường, tôi ngồi cạnh, không biết nên làm gì tiếp theo. Em nhìn tôi, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Tôi hiểu rằng, đêm nay có thể mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn. Nhưng liệu có nên tiến tới hay không, khi ngày mai chúng tôi vẫn sẽ là đồng nghiệp, vẫn sẽ làm chung dự án và gặp nhau mỗi ngày? Tôi chần chừ, tim đập nhanh, và rồi...







