Ngày xưa, nhà chỉ có một cái giường và hai cô chị em phải ngủ cùng nhau. Từ bé, đã quen cảnh ngủ chung với hai cô chị gái, nên không có gì lạ lẫm. Đôi khi mùa đông lạnh, cả ba chị em co ro ôm nhau, chị lớn thì ôm chăn, chị giữa thì ôm gối, còn em út thì được kẹp giữa ấm nhất. Ngủ chung với hai cô chị gái, được cái ngủ sâu, không sợ ma, vì chị nào cũng bảo vệ.
Nhưng cũng có lúc mệt mỏi, nhất là những đêm hè nóng nực, mồ hôi ra nhiều, ngủ chung với hai cô chị gái thấy bí bách. Mỗi người một kiểu xoay người, đạp chăn lung tung, ai cũng khó chịu. Thế là có hôm, cô chị cả bực mình, lấy quạt phe phẩy, còn cô chị giữa thì lăn qua lăn lại, làm em út tỉnh giấc mấy lần. Dù vậy, sáng ra nhìn thấy hai gương mặt ngái ngủ của chị, vẫn thấy thương.
Giờ lớn lên, mỗi đứa một cuộc sống riêng, hiếm khi được ngủ chung với hai cô chị gái như hồi nhỏ. Nhưng mỗi lần về nhà, ba chị em lại lôi chăn ra giữa phòng, nằm kể chuyện đến khuya. Kỷ niệm ấy, dù giản dị, vẫn là thứ quý giá nhất.






