Với Minami, trong câu chuyện cuộc đời này, công việc vốn đã quan trọng hơn ông xã một cách tự nhiên. Suy nghĩ này không phải lúc nào cũng tồn tại, mà là kết quả của cả ba năm trôi qua, khi những rạn nứt giữa tôi và chồng – người mà tôi yêu từ thời đại học – ngày càng trở nên sâu rộng, khó hàn gắn.
Tôi đứng giữa hai lựa chọn: hay tôi chấp nhận cuộc sống dệt ren, làm vợ nhàm chán, bám riết lấy lấy một người không còn yêu; hay tôi phải đi tiếp, sống với bản năng làm việc của mình. Chọn sau có nghĩa là chấp nhận dập tành niềm đam mê, chấp nhận một cuộc hôn nhân chỉ còn lại bóng hình.
Cuộc gặp gỡ giữa chúng tôi mỗi ngày càng thêm mệt mỏi, nặng nề. Nên tôi lao vào cuồng nộp của những giờ làm thêm, lao vào chính những trang giấy, những con số như một cách chạy trốn.
Chính trong lúc tâm hồn tôi như rã về, ông Ozawa – một người bạn đồng nghiệp, một điểm neo – đã xoa dịu tôi. Những cuộc trò chuyện một đối một giữa tôi và Ozawa, khi anh ấy phải đi công tác, vội vàng quay lại giờ làm thêm, dần trở thành nơi dựa dẫm duy nhất. Anh lắng nghe, không phán xét, chỉ tạo ra một không gian an toàn để tôi thở.
Khiến tôi càng run rẩy hơn khi chính Ozawa – người đã từng chìm đắm trong nỗi đau tương tự – tìm được palabras để an ủi nỗi đau của tôi. Anh bảo vệ những mảnh ghềnh tâm hồn tôi, không phải với sự phán xét hay sự vị tha hào phóng, mà chỉ bằng sự đồng cảm thấu đáo.
Và rồi, trong một cơn tắm gió, khi phát hiện ra gã chồng – người mà tôi tưởng yêu – lại đang đi ngoài, trái tim tôi như rụng xuống đất. Đó không phải là sự ghen, mà là sự sụp đổ của một thế giới.
Ozawa lại đến. Lần này, anh không chỉ an ủi, mà còn mang lại cho tôi sự khôn ngoan của chính mình. Giống như muốn xóa sạch hình bóng của một thế giới cũ, một thế giới đầy thất vọng, tôi đắm mình trong những nụ hôn mãnh liệt với Ozawa. Đó không phải là tình yêu của sự phản bội, mà là sự tôn vinh bản năng sống, là sự tìm lại chính mình.







