Sự xấu xa của hoàn cảnh ối ám ám trong từng góc nhà Tomoda. Từng ngày, không gian ngột nghèng của ngôi nhà càng lúc càng nặng nề khi tiếng cười của con dâu ngoan của bố vang lên trong vườn. Những tiếng nói nhẹ nhàng, lễ phép khi cô dọn dẹp, giúp ông bà dậy sớm làm cho không khí gia đình bừng lên một cách tươi vui. Chính sự hiện diện của cô, như một luồng gió trong lành, đã xua tan đi những cơn say sảng u ám trong tâm trí người đàn ông.
Tình hình trong nhà càng ngày càng căng thẳng. Ông chồng – người trước đây luôn là điểm tựa vững chắc cho gia đình – dần thay đổi. Kẻ từng có niềm vui trong công việc bây giờ trở nên lơ là, xao xuyến. Những buổi tối dài miệt mài với những suy nghĩ xoáy mó, cơn khát vã dâng lên trong anh ta ngày một mãnh liệt hơn. Niềm say đắm với công việc không còn nữa, anh tìm lý do để tránh về nhà càng nhiều hơn. Đấy là lúc những cơn đau nhói bắt đầu rít lên trong lòng.
Cuối cùng, ông cũng tìm được một lý do tạm biệt. Một chuyến công tác dài ngày được ông vạch ra, không phải vì lợi ích cho bản thân, mà là muốn tìm cho mình một chút lặng yên, một sự thoát khỏi chính cuộc sống u ám này. Anh hy vọng vắng mặt sẽ giúp mọi thứ lắng xuống, và khi trở về, gia đình sẽ lại như xưa. Nhưng đó chính là sai lầm. Khoảng trống mà ông để lại, vô hình như một cái bẫy, đã rút các bóng tối vô hình từ sâu tâm trí ông lại.
Và rồi, khi con trai ra xa, khi tiếng ồn của một “con dâu ngoan của bố” vắng mặt, những gợn sóng đen tối trong tâm ông cha tràn lên. Nỗi khao khát một sự gần gũi, một sự ấm áp đã biến đổi tâm trí ông thành một cơn lốc xoáy. Nỗi ám ảnh liên tục về một sự thiếu thốn… khiến mỗi cử chỉ của cô con gái dâu – lúc vô tình cười, lúc nói chuyện với ánh mắt trong veo – lại trở thành chất xúc tác cho sự điên cuồng.
Ông bắt đầu đếm giờ, chờ dịp. Cơ hội đến trong một bữa tiệc gia đình vào tối đó. Rượu được mang lên, và với một sự điều mưu kỳ quỷ, ông rủ “con dâu ngoan của bố” cùng một mình. Ly rượu dần làm mờ đi sự tỉnh táo, sự khôn ngoan của cô. Khi cô như một bông hoa say nắng, mắt long lanh trong men say, chính lúc đó, sự im lặng ám ảnh của ông bùng lên.
Hành động tàn nhẫn xảy ra. Sự tôn trọng, sự bình đẳng đã biến mất trước sự tôn sùng thái độ của một con sâu bò. Đó không phải là một cuộc tình yêu bị vấp về, mà là sự xô đẩy thô bạo, là sự đánh cắp sự trong sạch. Chính sự im lặng của xã hội, chính nỗi sợ hãi đóng băng lấy cô đã tạo ra một khoảng im lặng đau lẹo. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là hành động của ông ta, mà là sự thật đang dần hé lộ: cần có một sự can thiệp nào đó, một tiếng nói mạnh mẽ để trả lại cho cô sự yên bình đã mất. Con dâu ngoan của bố cần được chiếu sáng, không phải bị chìm đắm trong bóng tối.







