Aoi sinh ra trong một gia đình nhỏ, là cô con gái đầu lòng. Sự ra đời của cô như một món quà đặc biệt, khiến cả hai vợ chồng cảm động rờn rùng. Vì thế, Aoi được hưởng một sự nuông chiều tột độ, một tình yêu bảo bọc khiến cô lớn lên với bản chất thanh thoát, luôn tin tưởng vào sự tốt đẹp của thế giới. Em trai út của cô, một cậu bé nhỏ hơn đúng một tuổi, lại có một hoàn cảnh khác. Là đứa con trai duy nhất trong nhà, người ta lúc nào cũng trông đợi cậu phải cứng cáp, mạnh mẽ. Sự kỳ vọng này đã tạo ra một góc tối trong tâm hồn cậu, biến tính cách Aoi thành một chút ngỗ nghịch, thích thách thức và luôn tìm cách phản kháng.
Cậu ta lớn lên với một sự bất bình đẳng ẩn giấu; Aoi được mọi người bảo hộ, trong khi cậu lại bị ép phải nam tính hơn. Sự bóp méo này khiến cậu tìm đến một nơi trốn an ủi cho bản thân. Một buổi chiều u ám, khi nhàm chán với những trò chơi thông thường, cậu tình cờ lấy được chiếc điện thoại của Aoi. Cậu ta tưởng chừng chỉ là một thiết bị thông thường để lướt mạng, nhưng vô tình chạm vào một album ảnh riêng tư. Khoảnh khắc đó, sự tò mò vượt qua cả giới hạn, và cậu ấy mở tập ảnh đó lên.
Ban đầu, chỉ là những bức hình thân thiết, kẹo nương của hai chị em. Nhưng sau một hồi l翻浏览, cậu bé bị một vài bức ảnh nóng của Aoi kích thích mạnh mẽ. Sự tò mò chuyển hóa thành một sự thúc đẩy bản năng mạnh mẽ. Cậu bé vội vàng rút điện thoại, tìm đến một góc kín trong phòng của mình và... bắt đầu hành động. Đó là một cú sốc điện rung qua cơ thể Aoi khi cô đột nhiên mất mạng, điện thoại rơi chuông.
Cô gái trẻ nhanh chóng lao xuống, tâm trí lo lắng về chiếc điện thoại quý giá. Khi bước vào phòng em trai, cô thấy một cảnh tượng khiến mặt cô đỏ lên: cậu bé đang cầm điện thoại của cô, tay đang làm những động tác rất gần gũi với khuôn mặt. Thay vì sự tức giận hay tức tối, điều Aoi cảm thấy đầu tiên là sự hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng biến thành sự tò mò vô cùng. Cô dừng lại, quan sát từng cử động của cậu, thấy có vẻ như cậu đang học hỏi, đang khám phá một thế giới mới mẻ.
Thay vì la lên hoặc chạy đi báo cha, một nụ cười bí ẩn nở trên môi Aoi. Cô bước tới, nhẹ nhàng lấy điện thoại khỏi tay cậu. Cậu bé ngây ngác, mặt đỏ rực, chờ một sự chênh lệch về kích thước. Nhưng Aoi không làm vậy. Cô tự tay đặt điện thoại lên ngay trước mặt cậu, mở ảnh lên, chỉ vào một tấm hình cụ thể. Em trai, em làm được đấy à? – cô hỏi với một giọng nói đầy khích lệ, đầy tò mò. Sao em không thử với người thật, với chị? Chắc chắn hơn nhiều so với cái hình này.
Lời nói của Aoi như một phép thuật, khiến cậu bé run rẩy. Sự ngượng ngùng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một sự phấn khích điên cuồng. Cậu gật đầu, và trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa hai giới tính mờ nhạt đi. Aoi không còn là một người chị em, mà là một người bạn, một người đồng hành trong thế giới ẩn dụ của cảm xúc. Cậu bé với đôi tay run rẩy đã vượt lên, và họ cùng nhau khám phá sự thật về cơ thể mình, những gì sách giáo khoa không hề dạy.
Từ ngày đó, nhà mình trở thành một nơi không còn có ranh giới. Hai chị em quấn quít, gắn bó hơn bao giờ hết. Họ tìm cách thể hiện tình yêu với nhau không phải qua lời nói, mà qua những hành động trực quan, ngay cả khi đang đứng giữa sảnh nhà. Họ say đắm với nhau đến nỗi quên cả xung quanh, cho dù chính ông bố vốn hay đọc báo lướt tin tức vô tình bước vào, thấy con mình đang khiêu khích trong phòng tắm, hay thấy họ đang nằm đầm đống trên giường lớn. Sự ngượng chợt đỏ mặt, nhưng rồi ông lại im lặng, chỉ vẫy tay bảo họ tiếp tục, như một người cha chấp thuận sự trưởng thành đột ngột của những đứa trẻ.







