Sau những phút giây căng thẳng trước cuộc trao đổi công việc với đối tác, dường như mọi thứ sắp chấm dứt. Nhưng rồi, một thông báo đến từ nhà ga đã làm thay đổi hoàn toàn kế hoạch. Lỡ chuyến tàu lần này không phải do lỗi hành động của cô, mà là một sự cố nhỏ làm chậm khung giờ.
Cảm giác bối rối, không biết phải làm sao, nhanh chóng ám ảnh toàn bộ người phụ nữ trẻ. Cô nhìn quanh, thành phố lạ lẫm, ánh đèn đường chiếu lên khuôn mặt cô mỏi mệt. Trong khoảnh khắc cô đang đứng sắm, một chiếc điện thoại vang lên. Đó là nữ nhân viên ở lại nhà tên sếp sở khanh.
Giọng nói của sếp cô ấy đầy lo lắng và sự quan tâm. Địa chỉ được nhắn kèm đến ngay lập tức. Sao cô không về nhà tôi nhỉ? Ở đâu đây cô? — Câu hỏi đó như một sự an ủi vô cùng kịp thời. Đúng là, không còn cách nào khác để chờ đến chuyến tàu mai.
Trong suy nghĩ, cô tự nhủ rằng đây chỉ là một tình huống bất khả kháng. Và lí do để từ chối cấp trên một cách chính đáng nhất chính là hoàn cảnh không thể chống lại. Dù biết rõ đây không phải là cách làm thông minh, không nên để tình hình leo thang như vậy, nhưng trước sự cố đã xảy ra, cô đành phải gật đầu đồng ý. Dẫu trong lòng vẫn lấm cả tiếng, cô vẫn nhắn lũi xác nhận và cảm ơn sự đón nhận nhiệt tình. Nên chuyện đã thành như vậy, cô chỉ còn hy vọng một điều: sáng mai sẽ sớm nhiều ánh sáng.







