Chú gấu nhồi bông nằm im lặng bên vệ đường, đôi mắt tròn xoe ái nghĩ khiến em nữ sinh ngây thơ bước tới mà không ngờ. Cô bé dường như một thiên thần nhỏ tuổi, lòng đầy mộng màu hồng, không chút nghi ngờ gì khi mang về nhà một người bạn mới. Chú gấu nhồi bông được đặt lên sof, trông y như một món đồ chơi thông thường, chờ đợi màn đêm xuống để lộ diện thật sự.
Ban ngày, khi có mẹ của Arisu hiện diện trong căn nhà, chú gấu nhồi bông chỉ là một bộ phận vải bông mờ nhạt, không hơn không kém. Nhưng khi bóng tối kéo xuống và chỉ còn lại hai người, màn che giấu rách bung ra. Ánh mắt của chú gấu nhồi bông trở nên sắc bén, con tim đệm của hắn ta không còn là bông tăm trắng khiến em rung động.
Em nữ sinh ngây thơ không hề tưởng tượng được rằng mình sẽ phải chứng kiến (và trải nghiệm) những gì đang chờ phía sau. Khi đôi tay to bự của chú gấu nhồi bông khéo léo khám phá, khi những đường đâm súng to dài tấn công và làm em nhúng đắm trong sự sung sướng... Dường như, bản năng cuồng nhiệt đã chiếm lấy hoàn toàn cô bé. Cô không chống cự, mà còn cười rạng rỡ, say đắm với kỹ năng điêu luyện của kẻ săn mồi.
Và rồi một ngày kia, sau một đêm say đắm, tiếng động bất thường khiến mẹ của Arisu đứng ra, ánh mắt lạnh lùng soi lên căn phòng hỗn loạn. Sự thật nham ngút phơi bày, chú gấu nhồi bông không còn là đồ chơi. Kẻ biến thái, kẻ xâm nhập đã vội vàng trốn chạy, để lại cho em nữ sinh ngây thơ một mình đứng sốc.
Ngày hôm sau, khi đi học về, em nữ sinh ngây thơ bước vào ngôi nhà lạnh lẽo. Cô bé thẫn thờ, óc nhớ đầy những hình ảnh không thể xóa nhòa: những nụ cười giả dối, những màn ân át giả vờ. Cái xinh xắn của chú gấu nhồi bông giờ đây chỉ còn là cơn ác mộng dài, khiến cô ân hận mãi về người bạn đã tin tưởng.







