Hôm nay, khi người chồng say sưa với những con số liền tắp, bước ra khỏi cửa để kịp giờ làm, Rei Furuse mới cảm thấy sự im lặng vây quanh mình. Nàng từng tưởng rằng những ngày vùi đắm vào công việc vô tận của anh sẽ kéo dài mãi, nhưng trong góc tâm hồn, một cơn mưa tình cũ đang rình rập. Điện thoại vang lên, một cái tên cũ kỹ, xưa xưa len lỏi qua, mang theo lời mời nhẹ nhàng nhưng đầy dụ dỗ. Hôm nay gặp đi, chỉ để nói chuyện thôi nhé.
Câu nói đó như một cú kích thích tàn nhẫn, xé tan lớp băng che giấu nỗi khát khao. Nàng tưởng lại hình ảnh của người ta, dáng vẻ ân ái, những nụ cười trước khi hôn nhân làm mờ dần. Một làn khói mỏng manh bốc lên từ những ký ức bị xóa nhòa, ám ảnh. Cuộc sống nhàm chán, sự cần cù của chồng khiến cô cứ ao ước một chút tình say đắm, một chút nhiệt huyết như khi mới yêu.
Nàng không còn nài nại để chờ. Tay nhanh nhẹn mở khóa, chiếc cửa nhà tình cũ tựa lưng mở ra, như chính cuộc tình cũ chưa từng về với nhau. Trong ngôi nhà nhỏ, sự tĩnh lặng chỉ bị đứt quãng bởi tiếng hít thở. Hai con mắt gặp nhau, đắm chìm trong ánh nhớ. Không cần nói nhiều, những hành động đã nói lên tất cả.
Hai người lao vào nhau, như lần đầu gặp nhau trong sự ngây thơ, giờ đây lại chìm đắm trong sự tôn trọng của một người đã biết mãn khát. Cơn sóng lên cao vãng, mang theo những gì đã mất, kết nối những gì bị đứt gãy. Đam mê lúc này không còn sự xuề xuyến của tuổi trẻ, mà là sự chín chắn, bản năng mãnh liệt của một người vợ đang sống trong lửa khao khát. Cuối cùng, khi sự thả lỏng cuốn trào, họ lại tìm được chính mình trong nhau, như những gì xưa đây đã mất.







