Mỗi buổi chiều bước về nhà, cái đầu của tôi hoàn toàn dành cho những suy nghĩ xoay quanh công việc, những lo toan tính toán, kiệt sức tinh thần. Nặng nề như cả một ngày dài đã chất lên đôi vai. Khi chìa khóa mở cửa, tôi tưởng chìa khóa tự nhiên xoay sang một chế độ khác, nhưng thực tế không phải lúc nào cũng thế.
Buổi tối ở đây dường như vĩnh viễn thuộc về cho mẹ kế và cô em gái. Khi họ về, ngôi nhà như bùng nổ tiếng cười, nói đùa, tiếng dép rít lên sàn, là quyền lực riêng của họ. Họ thoải mái như ở nhà mình, không hề e dè, không gian chung lúc nào cũng đầy tiếng ồn và sự kiểm soát của họ.
Tới giấc ngủ, chính là lúc tôi thấy mình đứng trước bờ vực. Khoảng khắc này thường dài nhất, khắc nghiệt nhất. Cái mệt mỏi vật lý dồn nén trong cơ thể không giúp gì, chỉ càng làm cho tinh thần trở nên nhạy cảm, dễ bị xao xuyến hơn. Cái khó khăn không nằm ở việc đè nén cảm xúc, mà là khi họ bước vào phòng, dường như cả không gian cũng thay đổi.
Hai người dường như quên mất hoàn toàn sự có mặt của một chàng trụ cột trong nhà. Họ chỉ có bộ quần lót mỏng manh, đôi khi là không có áo ngực, ngồi uể oải trên giường. Khoảng cách giữa họ không hề có rào cản, luôn có xu hướng ngồi gần nhau, thân thiết hơn cả khi còn ngoài đời.
Đôi khi, tôi nhận ra họ cố tình thay phiên nhau. Một người “vô tình” vươn chân ra, bàn đạp nhẹ lên phần chân cá, người kia lại khéo léo di chuyển, tạo ra một luồng kích thích liên tục. Đó không phải là động tác tình cờ, mà là sự tính toán. Cảm giác dạo rực, dồn nén từ bên trong, sự khao khát và sự tò mò xen kẽ với sự chận đoán. Mỗi lần như thế, tôi lại siết chặt núm niềm đam mê, cố gắng tập trung vào hít thở, dập tắt lửa Rising lên.
Đêm nay, cơn khao khát trở nên quá mãnh liệt. Sự im lặng trong phòng, sự kiên trì của họ khiến tôi cảm thấy mình như một vị khách mời không có quyền lực, một người chỉ biết nhìn. Sự tò mò hoang dã, sự bất lực và sự phản kháng trong tôi đan xen. Lúc này, tôi không còn chỉ là con người mệt mỏi, tôi là một người đàn ông đang đứng trước ranh giới.
Tôi đứng dậy. Hành động này không phải là sự khao khát hay ham muốn đam bạo, mà là một quyết định. Quyết định giữ lấy sự tôn trọng, giữ lấy ranh giới của mình. Tôi sẽ không chấp nhận cho cuộc chơi này leo thang thêm nữa. Dù cho họ có bất ngờ, dù cho họ tỏ ra ngạc nhiên hay tức giận, tôi sẽ dạy cho họ một bài học về sự tôn trọng, về sự khác biệt giữa sự tò mò innocent và ranh giới của một người lớn. Cú hốc này không phải để trả đũa, mà để khẳng định rằng tôi, dù mệt mỏi, vẫn là trụ cột của chính mình.







