Thực sự hôm nay là một buổi làm việc thử lửa. Một đồng nghiệp quen nhờ tui đi làm hộ, lý do vợ sắp sinh phải về sớm chăm sóc. Tui đồng ý ngay, nghĩ việc này nhẹ tẹo. Nhưng không ngờ, deadline nó cứ dí sát nút. Cố gắng lôi Kaede-san cùng, nhưng công việc cứ chồng chất lên, mãi đến khi đồng hồ chỉ... tận 11 giờ đêm tui mới khuất mắt.
Tưởng tới việc đồng nghiệp kia đang nhà ấm vợ bầu, tui cũng vừa thương vừa lo. Để cảm ơn Kaede-san đã chờ và chịu khó, tui ngỏ ý: Mày còn ăn gì không? Tui mày ăn đêm cho cái bụng đói cồn cào này!. Tưởng chuyện nhỏ, ai ngờ ai ngờ... lỡ mất tàu cuối! Lúc ra ga, chỉ còn đứng nhìn đoàn tàu nối đuôi nhau lao về phía đêm tăm tối, Kaede-san bật cười: Chuyện rủi thế. Không sao, nếu lỡ mất rồi sao anh không tới nhà em uống chút rượu đi?
Tụi tui cùng nhau đi taxi vào nhà cô. Lúc bước vào không gian ấm cúng của Kaede-san, mệt nhoài trong người như tan biến hết, nhường chỗ cho sự thư giãn. Tui ngồi bệt xuống sofa, cảm giác nhẹ nhõm. Kaede-san đi ra, thay bộ đồ ngủ màu be dịu dàng... và không mặc áo lót. Tư thế cô khi lấy chai rượu sake, khi rót cho tui, cái đường cong phom sẵn lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo khiến tim tui như bị cóng. Máu dồn thẳng xuống bụng dưới. Cơ thể quyến rũ cùng với việc cô không mặc áo lót kia... làm nó bị kích thích vô cùng!!! Cái nhìn thoáng qua ấy, như một dòng điện âm ầm chạy dọc sống lưng tui. Cô ấy đang... mời chào tui ư? Hay chỉ là sự vô tâm của một người phụ nữ hiện đại? Tui không biết nữa.
Rượu sake ấm nóng lan tỏa theo từng ngụm, những câu chuyện vãn vãn càng lúc càng gần gũi hơn. Khoảng cách giữa đồng nghiệp dường như không còn tồn tại. Bầu không khí trong phòng đột nhiên ngưng đọng, chỉ còn tiếng rượu rót và hơi thở. Ánh mắt chúng chạm nhau, những lời nói thừa. Và rồi... Nụ hôn. Không ai chủ động, nhưng lại tự nhiên trào dâng như một cơn lốc. Chúng tôi nhanh chóng lao vào nhau, vùi đầu vào nhau như hai người yêu xa cách bấy lâu, như thể cần nhau để lấp đầy khoảng trống và sự thôi thúc nóng bỏng đang thiêu đốt cả người. Nỗi mệt mỏi, sự căng thẳng tan biến, thay vào đó là một sức mạnh mãnh liệt, một ham muốn không kìm nén được được giải tỏa. Trong khoảnh khắc ấy, tui nhận ra cô ấy thật xinh đẹp và dễ thương, làn da mềm mại, hơi thở ấm áp... nhưng đồng thời, một cảm giác dày vò, tội lỗi cũng ùa tới như nước lũ. Tui đang ôm cô, hưởng thụ cái ôm đầy nội lực này... nhưng người yêu của tui, người đang ở nhà, đang mang thai đứa con của tui, đang đợi tui trở về! Nụ hôn ngọt ngào như đắng chát. Tui không biết sáng nay sẽ thế nào, khi thức dậy... bên cạnh Kaede-san. Tui chỉ biết rằng đêm nay, tại ngôi nhà nhỏ ấm áp ấy, tất cả đều... thật sung sướng, thật hỗn loạn. Và thật đáng sợ. Một đêm sung sướng tại nhà cô đồng nghiệp xinh đẹp... mà tui không nên có. Nhưng nó đã xảy ra rồi. Trái tim tui vừa say vì rượu, vì cô, vừa đau vì nhớ về nhà.







