Rin và đồng nghiệp cũ Kawamura: Khi tình cảm cũ bùng nổ vụng về đến nghiệt ngã
Cả Rin, chồng cô là Kenji, và Kawamura đã từng là đồng nghiệp thân thiết. Ngay từ cái chạm tay lần đầu, Kawamura đã bị Rin thu hút một cách kinh ngạc. Thế nhưng, trái tim Rin lại rung động với Kenji – một người đàn ông điềm đạm, chững chạc. Thất vọng đến tột cùng khi Rin chọn Kenji, Kawamura đã im lặng gạt đi tất cả, rời bỏ công ty như một cách tự vệ.
Nhiều năm trôi qua, cuộc sống của Rin và Kenji hạnh phúc, ổn định. Rồi một ngày, Kenji bất ngờ thông tin rằng Kawamura sắp lên Tokyo xin việc. Cậu ấy từng là đồng nghiệp tốt, cũng là bạn của tớ, Kenji nói với Rin một cách hào hứng. Để tớ liên hệ, mời nó về chơi nhà mình luôn đi. Lâu rồi không gặp!
Cái gật đầu đồng ý của Rin khi đó thật nhẹ nhàng, không hề ngờ rằng sự hiếu khách của chồng mình và ký ức cũ đang âm thầm kết thành một mồi lửa nguy hiểm.
Chuyến gặp mặt cũ diễn ra bình thường ngoài dự đoán. Tiếng cười rộn rã, những câu chuyện về ngày xưa cùng nhau cày nát trong dự án ấy. Đêm khuya, trời đổ mưa tầm tã, đường về không tiện. Kenji, luôn rộng lượng, đã không chút do dự: Ở lại đây đêm nay đi Kawamura! Tối rồi, nhà có đủ chỗ.
Lúc đó, Rin chỉ ngơ ngác nhìn, không nói lên lời phản đối. Cô nghĩ đơn giản: có chồng ở đây, có bốn bức tường quen thuộc, một người đàn ông từng áy náy tình cảm với mình như Kawamura... chắc chắn sẽ không sao cả. Lầm tưởng an toàn ấy chính là mầm mống cho bi kịch.
Đêm đó, Kenji say mệt ngả sofa ngay sau khi tivi tắt. Khói thuốc lá từ buổi uống tối trước còn vương vị. Trong căn phòng khách chật hẹp, chỉ còn Rin và Kawamura thức trắng. Không khí nặng nề, sự im lặng không thoải mái mà đầy điện. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt dài bóng hai người, càng làm rõ những rung động từng bị chôn vùi.
Thế rồi, hàng loạt ký ức bỗng ùa về: những lần cười đùa cùng nhau lúc làm việc thêm muộn, những ánh nhìn giao nhau ngập ngừng ngày nào, cả cả sự việc Rin từ chối khiến Kawamura rời đi với ánh mắt thất bão... Họ bắt đầu nói về ngày xưa, về những điều chưa từng chia sẻ. Càng nói, khoảng cách giữa hai người ngắn lại. Và rồi...
Không phải là một kế hoạch trời đánh, cũng không phải hành động có chủ đích của kẻ quấy rối. Đó là lúc lý trí tan vỡ. Kawamura, cầm trên tay ly nước, đột nhiên đặt nó xuống. Một bàn tay mạnh mẽ nhưng run rẩy đưa lên, chạm nhẹ vào gáy Rin. Rin chao đảo, như thể bị hút vào hố sâu. Cô không hề bước tới, không chủ động. Cô chỉ có một khoảnh khắc ngày hôm qua và ngày hôm nay dường như không có ranh giới. Cô không kháng cự cũng không tiếp nhận trọn vẹn, chỉ... ngơ ngác cho đến khi mọi chuyện đã qua.
Sáng hôm sau, thức dậy giữa căn phòng khách chật chội với ánh nắng xế chiếu, Rin thực sự hoảng loạn. Chiếc áo ngủ trong veo, đôi mắt sưng húp nhìn thấy Kenji đang ngủ say trên chiếc giãng khác. Mà bên cạnh, Kawamura đã dậy, mặt tái nhợt, hai tay gấu lên đầu, không dám nhìn vào Rin. Một đêm dài kín đáo, vụng về và hỗn độn đã kết thúc. Rin, người vợ với chồng đang an giấc bên cạnh, đã trót hư mất với đồng nghiệp cũ. Không phải một cuộc tình nồng nàn, mà là một cú lỡ lầm đầy bối rối, mập mờ, để lại dấu vệt đen kịt trên hạnh phúc gia đình. Cô ngồi bật dậy, nắm chặt chăn, cảm thấy chính mình trở kẻ trộm vụng về nhất thế gian, vừa đánh cắp sự an toàn của bản thân, vừa đánh mất nơi trú ẩn bình yên nhất mà cô từng có.







