Cuộc sống Emi, từ bên ngoài nhìn, có vẻ đủ đầy: một ngôi nhà ấm áp, một người chồng chăm chỉ. Nhưng cái đủ đầy đó chỉ là vỏ bọc thật mỏng manh. Chồng đi làm – cụm từ ấy như một lời tự giễu trong suy nghĩ của cô mỗi sáng khi anh bước ra cửa, để lại một căn phòng lạnh toắt và sự im lặng nặng nề. Anh ta mải mê công việc, đặc biệt là những chuyến công tác xa nhà kéo dài ngày này qua ngày khác, đến mức quên rằng bên cạnh anh có một người vợ đang ngày một lạnh lẽo.
Lý do đơn giản đến nghẹt thở: sự vô tâm. Suốt ngày, anh ta chỉ nói đến deadline, dự án, áp lực công việc. Cái thế giới của anh quá lớn, quá âm ỉ với những áp lực ấy, khiến anh không còn chỗ nào để dành cho những rung cảm tinh vi, cho những cái ôm im lặng mà cô khao khát, cho những câu hỏi lèo nhèo em có mệt không? hay anh có nhớ em không? khiến người khác phớt lờ. Nó không phải là anh ta xấu, đơn giản là anh ta quá mải mê với cái chồng đi làm của mình đến mức quên mất người vợ đang rệu rã vì cô đơn. Mỗi lần cánh cửa đóng lại sau lưng anh, Emi lại cảm thấy trống rỗng, tủi thân, như thể cô là một bóng mờ trong chính cuộc đời mình.
Trong những tháng ngày chồng đi làm xa ấy, nỗi cô đơn bủa vây Emi dữ dội. Cô không ngủ được, chỉ lướt điện thoại vô thức, ánh mắt dừng lại trên những dòng tin nhắc nhở sinh nhật, những dòng nói về buổi cà phê chiều. Và rồi, ký ức một người đàn ông khác đột nhiên hiện về, rõ ràng như vết sẹo cũ – người yêu cũ của cô. Cách anh ta, dù chỉ trong ký ức, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp, cách anh quan tâm, lắng nghe từng giọt mồ hối, từng điều nhỏ nhọc khi họ còn yêu nhau, tất cả như một cơn sóng thần vỡ òa, nuốt chửng sự bế tắc của cô. Người đàn ông tốt bụng ấy, đã từng khiến cô cảm thấy mình được trọn vẹn, nhưng vì rào cản gia đình, họ phải chia lìa trong tiếc nuối dài long.
Một buổi tối mùa đông, đặc biệt lạnh lẽo. Chồng lại ở thành phố khác cho đến tuần sau. Tiếng gió rít qua khe cửa gặm nhấm sự im lặng. Đèn phòng khách chỉ còn một vầng sáng yếu ớt quấn quanh cô. Sự bất lực, cảm giác hẫng hẫng, cái cảm giác trống trơn trong người không thể chịu đựng nổi nữa. Lượng oestrogen tích tụ quá lâu dồn nén trong cơ thể, khiến cô run lên. Cô biết mình đang suy sụp, nhưng cái gì đó nguyên thủy bên trong thôi thúc cô. Đã rất lâu rồi... – câu đó quay mãi trong đầu. Không còn cách nào khác để giải tỏa cái sinh lý đang như lửa đốt, để xoa dịu cơn thèm khát thể xác và tình cảm đang phát điên. Sự tủi thân, nỗi nhớ người cũ, sự cô độc lạnh lẽo – tất cả hòa làm một, đẩy cô đến quyết định dại dột.
Cầm điện thoại, ngón tay cô run run gõ vào màn hình. Tên anh hiện ra – người yêu cũ. Lòng cô đập thình thịch, cả sợ hãi và mong manh. Tin nhắn gửi đi: Anh... ở đây không? Em... rất cần gặp anh. Làm ơn. Màn hình im lặng vài giây như một đời người. Sau đó, hồi đáp hiện lên: Em đang sao? Chờ anh.
Tiếng chuông cửa reo trong tĩnh lặng khoảng một tiếng sau khiến Emi giật mình. Mở cửa, đứng trước mặt cô là người đàn ông mà cô không ngờ sẽ gặp lại trong hoàn cảnh này. Ánh mắt anh ta có chút ngỡ nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang sự đau xót khi thấy vẻ cô đơn và sự bất tỉnh trên khuôn mặt cô. Không cần lời giải thích dài dòng, cái cách hai người nhìn nhau đã nói hết mọi thứ. Anh tiến vào, cánh cửa phòng khách đóng sập lại, cắt đứt mọi thứ bên ngoài.
Trong không gian ám áp và đầy sự dằn vặt, những tháng ngày cô độc lạnh lẽo mà Emi đã cố gắng âm thầm chịu đựng, những đêm trắng vì nhớ một người đàn ông tốt bụng nhưng đã xa, tất cả dường như đột ngột được giải tỏa trong một cuộc reo giục mất kiểm soát. Nó không đẹp, nó không lãng mạn, nó thô thiển và trần trụi. Nó là sự cầu cứu bằng thân thể của một người phụ nữ đang lún sâu vào vực thẳm của sự cô đơn và sự vô tâm nơi chồng, nơi chồng đi làm mãi là cái cớ cho sự vắng mặt không chỉ của thân thể mà còn của trái tim. Và khi người yêu cũ rời đi, để lại Emi một mình với mùi hương quyện và sự hối hận như dao cứa, căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo hơn gấp bội. Chiếc giường lớn trống trải chờ đợi sự trở về của người chồng đang mải mê... với công việc, lại như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự trống rỗng không thể bù đắp được.







