Cái mùi trà xanh cháy khét lẹt tỏa ra từ bộ ấm chén trên bàn cũng không đủ để át đi cái oái ăm đang ngự trị trong căn phòng khách. Nao cúi xuống, nhìn tay mình run rẩy bưng ly sứ trắng, trong khi giọng của chồng vang lên lạnh ngắt qua điện thoại: “Anh đang bận họp khách, tối nay không về ăn được. Em tự nấu cho mình đi.”
Đứt máy. Chỉ có tiếng chuông cửa sau lưng khua khục vọng lại, làm cô giật mình.
Đã ngần ấy năm kể từ ngày cô khoác lên mình chiếc áo váy cưới trắng muốt, tưởng chừng như nắm cả bầu trời trong tay. Thế nhưng thời gian cứ thế róc từng lớp sơn, bóc từng mảng ngà, chỉ để lại một người đàn ông ngồi ngay trước mặt mà vô cảm đến lạ kỳ. Chồng lạnh nhạt không hẳn là anh ta gắt gỏng hay ném vách vào những lời cay nghiệt. Sự lạnh nhạt của anh ta là cái cách anh ta lướt qua người cô như một bóng ma, là những câu trả lời nhai nhạt không bao giờ ngẩng mặt, là sự vô cảm đến mức khiến Nao phải tự hỏi: Chẳng lẽ mình đã trở nên vô hình đến thế hay chăng?
Nỗi cô đơn ấy, từng đêm từng tháng, giống như một mảng rêu phong xâm lấn ngự trị ngực cô. Nao chạm tay lên má mình, thấy da mặt sạm sạm, đôi mắt hốc hác vì những đêm trằn trọc nghe tiếng ngáy khò khè của anh từ phòng kế bên. Sắp tới là sinh nhật chồng cô. Nao từng nghĩ, biết đâu một chút bất ngờ, một chút thay đổi của mình sẽ đánh thức lại chút xíu tình cảm nguội lạnh trong tim anh ta. Cô muốn được rạng rỡ nhất, muốn mình không phải là người đàn bà luộm thuộm, chìm nghỉm trong căn bếp mà cô đã ngục ngã suốt ngần ấy năm.
Tờ rơi quảng cáo lớp dạy bơi vô tình lọt vào tầm mắt cô qua chiếc cửa sổ trên gác. Nao thế là đăng ký.
Những ngày đầu tiên bước xuống hồ, dòng nước lạnh buốt quất vào da thịt khiến cô hoảng hốt, nhưng rồi lại có một hình bóng vút qua. Anh chàng HLV dạy bơi – người đàn ông sở hữu nụ cười rạng rỡ, nước da rám nắng và một cơ thể săn chắc như khắc từ những con sóng biển – đã đứng ngay đó đợi cô. Không giống như người đàn ông ở nhà, anh ta nhìn cô bằng ánh mắt rực sáng sự sống. Anh ta nói nhẹ nhàng, dặn dò cô từng cái vẫy tay, chỉnh lại tư thế cho cô khi cô chìm xuống, và vỗ về sự sợ hãi bằng cái vỗ tay dứt khoác của một người đàn ông thực thụ.
Nao chìm đắm. Không phải chìm dưới nước, mà là chìm đắm trong ánh mắt của anh ta. Sự quan tâm chu đáo, cái cách anh ta luôn lau đi giọt nước đọng trên mái tóc ướt sũng của cô, rồi cười nói rằng “Cố lên em, em làm rất tốt”, cứ thế thắp lên ngọn lửa tưởng chừng đã tắt ngấm trong lòng Nao.
Giữa những luồng nước uốn lượn, những ngọn lửa nhỏ lóe lên ngày một mạnh mẽ. Những cuộc gặp gỡ sau giờ tập trở nên quen thuộc. Nao bắt đầu trang điểm đậm hơn, quần áo bắt đầu ôm hơn. Anh ta lắng nghe cô kể về sự vô tâm của người chồng, về nỗi chênh vênh không có bến đỗ, và mỗi câu an ủi của anh ta như chiếc phao cứu sinh kéo cô ra khỏi đống băng giá. Cô không còn là người phụ nữ mờ nhạt, ngây ngô. Cô là một người phụ nữ đang bừng tỉnh, đang đòi quyền được được chạm vào, được nâng niu và ấm áp.
Ngày sinh nhật chồng rốt cuộc cũng đến. Nao thức từ sớm, lúi húi trong bếp tạo nên một bữa tiệc thịnh soạn nhất mà căn nhà này từng có. Ánh nến lung linh, mùi thịt nướng tỏa ra thơm lừng. Cô diện lên mình chiếc váy đen quyến rũ nhất – món quà mà cô tự thưởng cho mình sau những buổi tập chật vật dưới hồ nước. Cô nhìn gương, mỉm cười, thầm nghĩ có lẽ anh ta sẽ bất ngờ lắm, có lẽ đêm nay họ sẽ ôm lấy nhau như thuở ban đầu.
Bảy giờ tối. Chưa thấy bóng dáng anh.
Tám giờ tối. Điện thoại anh ta đổ chuông một cú, rồi tắt máy hẳn.
Chín giờ tối. Bữa tiệc trên bàn ăn đã nguội ngắt, sáp trên những ngọn nến chảy dài như những giọt nước mắt đóng băng.
Cô gọi điện cho anh ta. Giọng của anh ta vang lên, có chút say khướt, cười đùa hớn hở với bạn bè ở ngoài kia: “Anh đang vui với mấy anh em, đừng chờ. Em ngủ một mình đi.”
Rắc.
Nao đứng bất động giữa căn phòng rỗng tuếch. Sự thất vọng cuộn lên cuồn cuộn, trào ngược lên cổ họng khiến cô suýt nôn. Nhiều năm chờ đợi, mòn mỏi, hy vọng đổi lấy cái kết cục tàn nhẫn ấy. Người đàn ông tên là chồng cô đang say đắm ở một nơi xa xôi, trong khi người phụ nữ của anh ta đang ngồi giữa đống hoang tàn của một buổi tối đầy nghi thức vô bổ.
Nước mắt không chảy ra. Đôi mắt cô lúc này lại khô rang và gắt gỏng. Không một chút do dự, Nao cởi chiếc váy đen nhăn nhúm xuống, xé tấm thiệp mừng sinh nhật vứt vào thùng rác, rồi bước ra khỏi ngôi nhà ngột ngạt ấy.
Điện thoại rung lên. Đầu dây bên kia là giọng nói ấm áp, trầm thấp, ngỏ ý rủ cô đi uống chút rượu. Nao chỉ khẽ gật đầu, bước vào chiếc váy ngủ ren, chìa khóa xe máy vút mạnh ra khỏi ổ.
Cô lao xe vào buổi đêm mịt mù, tâm trí chỉ hướng về một nơi duy nhất. Chồng cô ngoảnh mặt, coi cô như không khí. Còn anh ta, anh HLV dạy bơi với nước da màu đồng và nụ cười như ánh nắng ban trưa, lúc này dường như là người duy nhất mang theo lửa giữa cái giá lạnh tê tái của thành phố.
Nao dừng xe trước quán bar quen thuộc. Ánh đèn neon rọi xuống khuôn mặt phấn nhiễu của cô, mang vẻ đẹp hoang dại và đầy mùi nguy hiểm. Khi cánh cửa quán hé mở, chạm vào ánh mắt đầy thèm khát của người đàn ông đợi sẵn ngoài kia, Nao biết mình không còn đường lui. Cô bước vào, để mặc sự cô đơn, sự phản bội im lặng của người chồng lạnh nhạt được chôn vùi dưới lớp nước rỉ huyết. Đêm nay, con tim cô sẽ được sưởi ấm, bằng đôi bàn tay của một người đàn ông khác.







