Tokyo ầm ĩ, ngột ngạt đến nỗi mỗi lần hít thở tôi lại thấy cuộc đời mình đang bị bóp nghẹt. Những buổi sáng thức dậy ở ký túc xá, nhìn cái trần nhà bê tông và đám đông cuốn nhau như đàn kiến, tôi chán ngấy sự giả dối và vô nghĩa đến tận cùng. Một đêm thức trắng, tôi xách ba lô, bỏ học về quê chơi, để lại sau lưng những lời chê cười và cái mác học sinh tồi tệ. Tôi trở về vùng ngoại ô, sống nhờ nhà dì Megumi để tìm chút không khí thật.
Ở đó, những ngày đầu trôi qua trong sự im lặng khó chịu. Tôi lười mở miệng, lười giao tiếp, chỉ trốn trong góc phòng chơi game hoặc nằm ngắm trần nhà. Cho đến khi Akemi – chị họ tôi – về thăm. Ngày nhỏ chúng tôi từng chia nhau đôi dép, trèo lên mái nhà bắt ve, nhưng từ khi tôi lên thành phố, khoảng cách giữa hai đứa lớn dần thành bức tường. Giờ gặp lại, mọi thứ bỗng trở nên gượng gạo. Hơi thở của nhau cứ ngưng lại nửa chừng, ánh mắt tránh né khi vô tình đụng độ.
Rồi một chiều mưa, chị bỗng ngồi sát mép giường tôi, cười cợt rồi buông câu hỏi: “Chưa dính dáng con nào à mày?”. Tôi gượng gào bảo thôi chưa cần thiết. Nhưng chị lại khoác vai tôi, trêu ghẹo thẳng mặt về việc cái bao quy đầu của tôi còn chưa tuột xuống, rằng tôi trông vẫn như đứa nhóc chưa lớn. Lời trêu chọc ấy như tia lửa rắc lên mớ dây thần kinh đang nóng rực. Nó chạm thẳng vào lòng tự ái thầm kín, đánh thức cái chứng rỗng tuếch trong tôi suốt bấy lâu. Một sự tức giận ngột ngả dâng lên, tôi quyết định không để chị dám coi thường mình. Tôi cần chứng minh, ngay trước mắt chị, rằng tôi đã là đàn ông thực sự.
Tuy nhiên, khi sự việc đi quá xa, khi ánh mắt chị xao xuyến và thân hình chị run rẩy dưới tay tôi, cái bản năng nam giới dồn ép mạnh mẽ đến mức tôi không còn kìm được. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi chạm vào nỗi đau ẩn sâu trong mắt chị. Nỗi buồn ấy không phải của ngày một ngày hai. Tôi biết chị không hạnh phúc với người chồng đã chọn – một cuộc hôn nhân mà chị cam chịu vì lí lẽ nào đấy, vì trách nhiệm hoặc vì sợ phá vỡ vỏ bọc an toàn. Chị chọn con đường ấy nên giờ đây, trong bóng tối phòng khách nhà dì, chị như một người đang đuối nước, tìm bấu ví vào bất cứ thứ gì gần nhất.
Tôi hiểu rõ cảm xúc ấy. Nó vừa mùi trái cây chín rụng, vừa mùi bùn đất ngập ngụa. Càng đắm chìm, tôi càng thấy tội lỗi lẫn đan xen sung sướng. Nhưng tôi biết chắc chắn một điều: khi chị ra đi, mọi thứ sẽ chỉ còn là quá khứ. Sáng mai, chị sẽ mặc lại áo khoác kín đáo, sẽ mỉm cười nhẹ nhàng và ra về. Trở lại thành phố, nơi tiếng xe cộ cuốn trôi lòng người. Còn tôi sẽ trở thành học sinh tiếp tục cuộc đời, hoặc không. Dù gì đi nữa, tôi và chị sẽ mãi chỉ là họ hàng, bạn bè. Những đêm tháng ngột ngạt ấy sẽ bị phong bế lại, và nụ cười của chị sẽ chỉ còn là một mảnh ký ức nhạt nhòa, giống như chiều hoang trên quê hương tôi lần cuối trước khi quay lại với thành phố không một chút cảm xúc.







