Tiếng xe lăn lạch cạp trên sỏi đá báo hiệu chúng tôi vừa cán cổng làng. Đây là lần đầu tiên Minami đặt chân về ngôi nhà gỗ xập xệ của chồng, nơi mà Satoshi từng lớn lên, nơi chôn vùi tuổi thơ và cả những bí mật đen tối nhất của anh ta. Không khí buổi chiều tà oi bức, nắng vàng hắt qua hàng rào tre mục làm khói bếp bay mù mịt, nhưng trong nhà lại lạnh lẽo đến thấu xương. Sự căng thẳng ngụt ngơ cả căn nhà, làm cho không gian dường như bị thu hẹp lại.
Hai vợ chồng già – bố chồng gầy gò, lưng còng như cây tầm gửi, da bọc xương; mẹ chồng mặt mũi hằn học, khóe mắt luôn híp híp như đang soi chiếu sự đời – đang ngồi đối diện nhau mà như kẻ thù. Họ cắm mặt vào bát cơm nguội ngắt, tiếng đũa gõ vào thành bát ráo hoắt nhưng không ai thèm hé răng hỏi han nhau lấy một câu. Không gian im đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua kẽ lá. Satoshi ngồi cúi gằm vào điện thoại, thỉnh thoảng gãi đầu cười trừ: Chắc do ông già hôm nay lại chè đậm quá nên hơi khó chịu thôi em. Thấy mấy người đàn ông trong làng đều thế cả. Minami gật đầu nhếch mép, nén xuống tận đáy ngực một sự bất an, tưởng rằng đó chỉ là sự xa cách quen thuộc của những người già neo đơn. Nhưng sự thật, thứ họ đang thơm thía không phải là trà mà là những nỗi ám ảnh.
Tối đó, căn nhà vắng bóng con cái càng thêm u ám. Cái mùi rượu nồng nặc, pha lẫn mùi hôi miệng khó chịu bốc ra từ hơi thở của bố chồng đã át cả mùi hương tràm xưa cũ. Ông ta nằm trên chiếc phản gỗ mục, lầm bầm chửi rủa vợ rồi lọm cọm nhấc mình đi tiểu ngay cạnh phòng khách mà chẳng thèm che chắn. Dưới lớp da nhăn nheo, xám xịt ấy là sự uế trï và sự trỗi dậy của những dục vọng không đúng tuổi đáng sợ, khiến Minami cảm thấy bủn rủn mỗi lần phải đụng mắt ông ta.
Sáng hôm sau, tiếng ho khục khục như gà trống ủ bệnh vang lên từ góc bếp tối mù. Bố chồng ôm lấy bụng, khuôn mặt nhăn lại vì đau ruột muốn đứt từng khúc rồi đưa đôi mắt trũng sâu, đục ngà nhìn Minami: Con gái ơi, sáng nay bà nó đi chợ huyện từ tờ mờ sáng chưa về. Nhà cửa trống trải, anh chăm con được đâu. Thôi con ở lại nhà, nấu bát cháo cho anh, để anh nó đi gọi mấy đứa bạn cùng xóm lên nhậu. Satoshi thấy bố đau đớn nên vội vàng an ủi vợ rồi xách ba lô ra thẳng ngõ, bỏ lại Minami một mình với ông già mặt mũi âm u.
Căn nhà đột ngột vắng đi tiếng trẻ con bỗng rùng rùng buồn đến lạ, từng luồng gió luồn qua kẽ cửa mang theo tiếng rít của rừng núi như tiếng khóc. Đến chiều, để xoa dịu bầu không khí căng thẳng, ông ta lục lọi rồi bưng ra một đĩa thạch mát rượi, màu hồng nhạt rung rinh trong tủ lạnh. Nhà làm, ngon lắm. Con ăn cho đỡ đói, mai con về. Minami cúi đầu cảm ơn, dùng chiếc muỗng nhỏ múc một miếng đưa lên miệng.
Nhưng chưa kịp nuốt, một cơn bủn rủn kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Cơ thể cô bỗng nặng như đeo chì, mí mắt trễ sụp xuống. Mắt nhìn hoa lên, tiếng ve kêu xì xào bên ngoài dường như kéo dài ra vô tận rồi tắt lịm. Cô nhận ra mình đã bị bỏ thuốc mê. Chiếc thạch vẫn còn ngậm nửa chừng trong miệng, vị ngọt bùi ban đầu hóa thành vị đắng ngắt như máu. Minami buông rơi chiếc muỗng xuống sàn, ý thức rơi rớt một mạch xuống vực sâu không ánh sáng – cô bất tỉnh hoàn toàn.
Minami choàng tỉnh giữa một cơn đau rát điếc người. Mồ hôi nhễ nhại cùng mái tóc đen xõa bám đầy mặt. Cơ thể cô đang bị đè bẹp dưới gầm giường, nơi tối tăm và đầy mùi mốc ẩm nồng nặc. Cổ tay bị hai bàn tay gầy guộc, chai sạn siết chặt không chút nhân đạo. Trước mặt, đôi mắt gã đàn ông già yếu đang lồi lõm, tròng trắng vằn lên vì dục vọng điên cuồng. Bố chồng cô – gã đàn ông mà chiều qua còn tỏ ra yếu ớt – giờ đang nhanh như thú vồ mồi, cởi tung quần áo của cô, dùng sức ép cái hông dập xuống tấm phản gỗ thô kệch để cướp lấy sinh thể của cô.
Đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, nước mắt bưng bịt trào ra. Nhưng trước khi Minami kịp hét lên, gã đàn ông đã luống tay lấy chiếc điện thoại cũ kĩ đặt ngay mép phản. Ánh đèn pin phát ra từ màn hình rõ ràng ghi lại từng nhịp nhô của thân thể tàn lụi của cô. Bố chồng cô bật lên một giọng khàn đục, nghẽn cổ: Mở to mắt ra... ngoan ngoan làm cho ông... tao quay lại hết rồi. Mày mà hét lên là tao bắn tung lên mạng làng, bảo con trai mày đi cạo đầu mà về quê thăm bố. Những lời đe dọa rùng rợn cắt đứt dây thần kinh cuối cùng trong cô.
Minami cắn chặt răng đến bật máu, nước mắt lưng chòng chành nhưng cơ thể thì bắt đầu phản ứng một cách phản chủ vì tác dụng của thuốc mê đang cộng với sức ép tàn bạo. Cơn sốt dai dẳng cùng sự nô dịch hóa hoàn toàn đang ép cô tiến về bờ vực hoang dâm. Vừa cực khổ vừa chán nản, cô bất lực để cho gã ta kéo mình lên đỉnh trong bóng tối, dưới ống kính của chiếc điện thoại đang ngút ngàn tàn nhẫn. Cô nhắm mắt lại, nhủ lòng phải sống qua kiếp này để tìm cách đòi lại công bằng.
Nhưng cái bất ngờ lớn nhất lại nằm ở cửa ra vào. Cánh cửa nhà gỗ bật ra kêu cọt kẹt xộc xệch. Vừa lúc Minami mệt lả nằm thở dốc trên vũng nước mắt, mồ hôi và sự lạm dụng thể xác thì người phụ nữ mặt mũi hằn học lúc chiều – mẹ chồng cô – đã đứng đó.
Đáng lẽ bà phải sốc đến ngất xỉu, lẽ ra bà phải gào thét chửi rủa, lẽ ra bà phải lao vào đánh ghen tàn bạo để bảo vệ lòng tự trọng. Thế nhưng không. Mẹ chồng Minami đứng nép ở mép cửa, đôi mắt bà đảo tròn nhìn cảnh loạn luân tàn nhẫn trên giường, nhưng đôi tay gầy khẳng khiu của bà không nâng lên được một nhát tát. Bởi khi bước chân vào nhà, dưới chiếc áo khoác lấp lùng, điện thoại của bà vẫn đang vang lên tiếng rên rỉ gợi tình của một gã làm hồ xây dựng trong làng.
Rung... rung...
Điện thoại rơi xuống sàn nhà, màn hình sáng rực hiện dòng chữ: Anh ơi, vợ già đi về rồi, tối nay anh qua phòng bà nhé....
Từ từ cúi người nhặt điện thoại, người phụ nữ già cứng lòng, nhưng khóe môi bà lại giật giật một cái. Không có nước mắt. Không có sự phẫn nộ. Chỉ có một sự im lặng đáng sợ. Sự nhẫn nại của hai con thú cùng chuồng nhưng lại gặm nhấm từng mảnh vỡ của nhau, hay nói đúng hơn là sự thỏa hiệp lẳng lặng trong sự tha hoa chung chạ. Bà lặng lẽ lùi lại, đóng sập cửa, bỏ lại trong phòng tiếng rên rỉ của chồng và sự tuyệt vọng câm lặng của con dâu trong cái ngôi nhà ngoại tình tày lỏi đến tận cùng. Bóng tối căn nhà gỗ lại vây kín, nhưng lần này, nó là bóng tối của một sự im lặng chết người.







