Cách đây 5 năm, tôi vẫn chỉ là một cậu thanh niên ngây thơ, tân binh vừa bước vào đại học. Trong một lần đến chơi nhà, tôi đã mắc kẹt ở phòng khách một mình với chị họ Kanon. Trông bề ngoài, Kanon lúc nào cũng là hình mẫu người phụ nữ hoàn hảo, dịu dàng trong mắt hàng xóm. Nhưng khi không ai ở bên, tính cách trớ trêu và thích trêu đùa đàn ông của cô ấy bắt đầu lộ ra.
Hôm đó, thấy tôi ngượng ngùng và run rẩy vì lần đầu tiên được nhìn thấy một người phụ nữ trưởng thành thực thụ, Kanon đã cười khúc khích, chọc tức tôi. Nhưng mọi việc vượt quá ranh giới khi cô ấy bất ngờ lấy thứ gì đó thuộc về tôi — thứ thể hiện sự nam tính và sự trưởng thành manh nha nhất của tôi — ra đùa giỡn, vuốt ve rồi chê bai sự non nớt của tôi. Cú sốc tâm lý và kích thích thể chất ngày hôm đó như một lời nguyền. Từ một cậu trai bình thường, tôi bị ám ảnh nặng nề. Những đêm trằn trọc, tôi phải tự trừng phạt bản thân bằng những lần thủ dâm liên miên để xả cơn nghiện và cơn tức giận tột độ dành cho cô ấy.
Năm năm trôi qua, tôi không còn là chàng sinh viên xanh xao năm xưa. Tôi tập gym siêng năng, tôi rèn luyện bản thân, và quan trọng nhất, tôi sở hữu một con cặc vừa to, vừa khỏe, tàn bạo – thứ vũ khí hoàn hảo để đánh bật sự ngây thơ cũ kỹ và để lại một vết thương sâu hoắm trong tâm trí Kanon.
Hôm nay, tôi quyết định đến nhà cô ấy. Lòng đầy quyết tâm: Tôi sẽ làm tình với cô ấy, cướp đi sự bình thản của cô ấy, và buộc cô ấy phải nếm trải sự dằn vặt mà tôi đã phải chịu đựng suốt 5 năm qua.
Tôi gõ cửa, nụ cười trên môi tôi chuẩn bị sẵn để chào đón một cuộc tái ngộ ngọt ngào nhưng đầy cất chứa. Tuy nhiên, Kanon chỉ nhìn tôi với ánh mắt thờ ơ, lạnh nhạt. Cô ấy vội vã qua lời, phớt lờ tôi như thể tôi chỉ là một người quen không tên tuổi. Sự dửng dưng ấy như một ngọn lửa đổ thêm dầu vào sự thèm khát trả thù trong tôi. Nhân lúc bác gái – mẹ của Kanon – vừa ra khỏi nhà để đi chợ, tôi biết đây là cơ hội ngàn năm có một.
Tôi lẻn vào căn phòng của Kanon. Mùi hương quen thuộc ngày xưa nay pha lẫn chút nước hoa đắt tiền của một người phụ nữ độc thân đầy quyền lực. Cô ấy đang ngồi làm việc thì nghe thấy tiếng cửa. Quay người lại, Kanon giận dữ hét lên, yêu cầu tôi ra khỏi nhà ngay lập tức.
Nhưng tôi không nghe. Tôi tiến lại gần, áp sát cô ấy. Kanon liên tục chống cự. Cô ấy đẩy tôi ra, dùng tay tát vào vai tôi, hét lên rằng cô ấy không muốn, rằng cô ấy không bao giờ có cảm tình với tôi và rằng tôi là một kẻ bệnh hoạn. Sự chống cự mãnh liệt của cô ấy khiến trái tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sung sướng tột độ.
Tôi dùng sức mạnh của một người đàn ông đã trui rèn thể xác để khóa chặt cô ấy vào góc sofa. Dù Kanon có vùng vẫy, có van xin, có mắng mỏ đến đâu, sự tàn nhẫn trong tôi không hề lung lay. Khi đôi mắt cô ấy ngập tràn nước mắt và sự sợ hãi, tôi tháo bỏ lớp mặt nạ sự yếu đuối của bản thân và phơi bày sự nam tính mạnh mẽ nhất.
Con cặc to, khỏe và đầy cương cứng của tôi cưỡng ép tiến vào cơ thể cô ấy. Sự khít rào và ấm áp bên trong khiến Kanon phải thở dốc, dù cô ấy vẫn cố gắng khép miệng lại. Nhưng sức mạnh bản năng đã đánh bại lý trí. Đến cuối cùng, sự chống cự dần dần yếu đi. Cảm xúc hỗn độn – sự tức giận, sự ngượng ngùng, và một chút sung sướng mà cô ấy không dám thừa nhận – đã đánh bật lý trí. Kanon bắt đầu rên rỉ, cơ thể cô ấy run rẩy khi bị con cặc của tôi chinh phục hoàn toàn. Tôi không hề yêu thương; tôi dùng từng nhịp thở, từng cú đập thô bạo để đánh dấu chủ quyền và trút bỏ 5 năm uất ức lên cơ thể mỹ nhân này.
Khi tôi đạt được khoảnh khắc thỏa mãn đỉnh cao bên trong cô ấy, tôi rút lui, mặc lại quần áo nhanh chóng mà không thèm để ý đến việc Kanon đang nằm gục trên sofa, lồng ngực phập phồng, đôi mắt ngập tràn sự ngạc nhiên và tổn thương. Tôi mỉm cười lạnh lùng bước ra khỏi phòng, xoa xoa cằm khi thấy Kanon đang cởi quần lót ra để tự dọn dẹp.
Tôi rời khỏi nhà, để lại cô ấy trong sự im lặng chết người.
Từ hôm đó, mọi thứ hoàn toàn thay đổi. Không còn là tôi phải cắn rứt hàng đêm với những giấc mơ về cô ấy. Giờ đây, chu kỳ tự duy trì sự khao khát đã đảo ngược. Kanon mới là người phải sống trong sự dằn vặt.
Mỗi đêm khi màn đêm buông xuống, ánh trăng rọi qua khe cửa phòng Kanon. Cô ấy không thể chìm vào giấc ngủ bình yên. Cơ thể cô ấy nhớ cái cảm giác bị cưỡng ép nhưng lại đầy kích thích, nhớ sự to khỏe và quyết liệt mà người cháu trai năm xưa nay đã mang đến. Kanon cắn chăn, gối, dùng đôi tay từng chê bai tôi để tự sướng một cách đầy cực khổ. Nước mắt trào ra không phải vì quá đau, mà là vì cô ấy đang bị tước đoạt sự bình thản. Cô ấy sẽ mãi mãi phải thủ dâm khi nhớ về tôi, và chỉ trong những khoảnh khắc sưng tấy vì dục vọng ấy, Kanon mới thực sự thấu hiểu được tổn thương, sự ám ảnh và nỗi đau mà ngày trước chính cô ấy đã gây ra cho tôi.







