Sau khi mẹ rời đi, ngôi nhà trở nên tĩnh lặng và ngột ngạt. Người cha dượng không tấn công thô bạo ngay lập tức. Hắn bắt đầu bằng những lời khen ngợi "độc hại", đánh thẳng vào sự tự ti của Shion. Hắn rỉ tai cô rằng Miru mới là đứa con được mẹ yêu thương nhất, còn cô chỉ là cái bóng. Hắn tạo ra một "ốc đảo" giả tạo, nơi chỉ có hắn hiểu và trân trọng vẻ đẹp thầm lặng của cô. Khi sự phản kháng yếu ớt của Shion bị bẻ gãy, cô bắt đầu coi những hành vi biến thái của hắn là một đặc quyền dành riêng cho mình, một cách để "vượt mặt" chị gái.
Miru với bản tính nhạy bén đã sớm nhận ra những vết bầm trên cổ tay và sự lầm lì bất thường của em gái. Khoảnh khắc cô phát hiện sự thật, thay vì sụp đổ, cô quyết định dùng chính bản thân mình làm "mồi nhử" để kéo Shion ra khỏi vũng lầy. Miru tin rằng với ý chí mạnh mẽ, cô có thể kiểm soát được gã đàn ông kia.
Tuy nhiên, cô đã đánh giá thấp sự xảo quyệt của cha dượng. Hắn không chỉ dùng thể xác mà còn dùng các chất kích thích và kỹ thuật thao túng cảm xúc cực độ. Những khoảnh khắc "sung sướng" mà hắn ban phát trở thành một loại độc dược, khiến Miru từ thế chủ động cứu em lại dần rơi vào trạng thái lệ thuộc vào những kích thích mà cô chưa từng trải qua.
Thay vì cứu được nhau, hai chị em bị cuốn vào một cuộc đua ngầm để giành lấy sự chú ý của cha dượng. Ngôi nhà giờ đây trở thành một "nhà tù không song sắt", nơi đạo đức bị xóa nhòa bởi những ham muốn bản năng.
Khi người mẹ trở về cùng đứa trẻ mới chào đời, bà không hề biết rằng sau cánh cửa phòng kín, hai cô con gái mà bà tin tưởng nhất đã hoàn toàn bị "tẩy não". Họ không còn nhìn mẹ như một người thân, mà là một kẻ lạ xâm phạm vào thế giới tội lỗi mà họ đang chia sẻ cùng người cha dượng.






