Sự nghiệp của tôi bất ngờ bước vào đường cong mới khi bị công ty trảm khỏi trụ sở chính tại Tokyo để điều chuyển đến một ngôi làng hẻo lánh, nằm sâu trong vùng nông thôn. Tôi - một kẻ đã quen thuộc với nhịp sống ngột ngạt, ồn ào của siêu đô thị, nay lại phải tự lập trong một không gian quá đỗi hoang vu. Không tiếng còi xe, không ánh đèn neon, thay vào đó là bầu không khí oi bức, mùi phân bón hóa học hòa lẫn mùi đất đai nồng nặc. Ở đây không có cửa hàng tiện lợi, chỉ có những cánh đồng lúa trải dài bất tận đến tận chân trời và đám côn trùng vo ve bay khắp nơi, kèn kè trên làn da tôi mỗi buổi tối. Nếu không phải bị đẩy vào ngõ cụt công việc, tôi thề sẽ không bao giờ đặt chân đến nơi chó ăn sủi cá hoan này.
Ngôi nhà trọ cũ kỹ mà tôi thuê nằm sát cuối làng. Chủ nhà là một đôi vợ chồng trẻ mang dáng hình của vùng quê thuần túy. Người chồng tên là Takeshi, một gã đàn ông rắn rỏi, ngày ngày quần quật ngoài đồng áng. Còn người vợ, Ai-san, là người phụ nữ mang vẻ đẹp dịu dàng, phúc hậu nhưng lại mang một sự phóng khoáng đến mức khiến tôi phải sốc mỗi khi nhìn cô ấy. Ở Tokyo, phụ nữ đi đâu cũng mặc chỉnh tề, nhưng ở đây, sự vô tư của Ai-san khiến tôi ngẩn ngơ – cô ấy cứ thế mặc những chiếc váy ngủ mỏng tang hay áo hai dây ôm sát mà hoàn toàn không hề có dấu hiệu của chiếc áo lót bên trong. Mỗi lần cúi người nấu nướng hay bước lên cầu thang, những đường cong căng tròn, mượt mà như quả đào chín rụng của cô ấy cứ lồ lộ trước mắt, đập mạnh vào nhịp tim vốn đã cô đơn của tôi.
Tình trạng hỗn loạn trong tâm trí tôi càng trở nên tồi tệ hơn vào một buổi sáng sớm mùa hè. Màn đêm vừa qua còn đẫm sương, tôi đi lấy nước ở góc bếp thì vô tình đâm thẳng vào cảnh phượng hoàng luyện hỏa ngay tại phòng khách của họ. Takeshi và Ai-san đang cuồng nhiệt ân ái. Có lẽ vì ở chốn thôn quê không có tiếng ồn xe cộ, không có áp lực công việc nên cặp vợ chồng này tận dụng ngay cả lúc bình minh để xả nỗi lòng. Thân hình trần truồng của Ai-san trong lúc đỉnh điểm của cảm xúc hiện ra như một bức tranh trừu tượng đầy ma mị. Mỗi đường lằn cơ thể, mỗi nhịp thở dồn dập, những tiếng rên rỉ thoát qua kẽ răng của cô ấy như một lời thì thầm kích thích trực tiếp lên dây thần kinh thị giác của tôi. Tôi không thể rời mắt, cơn khát khao bản năng trong máu tôi dâng trào đến tột cùng.
Nhưng sự việc không chỉ dừng lại ở việc vô tình nhìn thấy. Kể từ hôm đó, sự hấp dẫn mãnh liệt của Ai-san dường như đã tạo ra một sợi dây vô hình nối chặt chúng tôi. Cô ấy không còn là người phụ nữ chung thủy chỉ biết nhìn chồng nữa. Trong những lần đối đầu, ánh mắt của Ai-san luôn lảng tránh rồi lại liếc nhìn tôi một cách đầy mời gọi. Những lúc ban ngày, cô ấy cố tình mặc những bộ đồ ngủ quyến rũ nhất, đi lướt qua người tôi và thả ra những lời lẽ mang đậm chất kích dục, nhưng giọng lại nhỏ nhẹ, tình mang ý gợi mở dành riêng cho tôi chứ không phải cho Takeshi đang ngồi kế bên.
Đỉnh điểm của sự ngông cuồng trong đêm đó đã ập đến. Đêm hôm đó, cơn bão đầu mùa xối xả quất vào ngôi nhà gỗ tạo nên những thanh âm rùng rùng. Tôi đang nằm trên giường thì cánh cửa phòng khẽ hé ra. Ai-san bước vào, cơ thể cô ấy chỉ che phủ bằng một lớp áo choàng mỏng tang, phom dáng đi lại khêu gợi đến tột bậc. Nước mắt lưng chừng, làn da ngai ngái mùi nắng gáy nhưng mượt mà như lụa của cô ấy phủ lên người tôi. Cô ấy thì thầm vào tai tôi bằng giọng khàn khàn, dâm đãng đến mức có thể làm tan chảy bất cứ lý trí nào: Người của Takeshi không làm cô thỏa mãn... Hãy để cô ấy dùng cơ thể này đền đáp và xoa dịu nỗi cô đơn của anh...
Ngọn lồi cuồng dâm trong tôi đã bùng nổ. Tôi không thể cưỡng lại được một người phụ nữ quá dâm tặc và nóng bỏng như vậy! Chúng tôi dẹp mọi lý lẽ, mọi ranh giới, mọi sự phản bội sang một bên. Mùa hè ở vùng nông thôn vốn đáng chán ngắt, nhưng giờ đây, mỗi nhịp thở ở đây đều mang mùi vị của dục vọng. Tôi bắt đầu say đắm mảnh đất này hơn cả Tokyo, đơn giản vì chính Ai-san đang thuộc về tôi.
Kể từ đêm đó, mỗi khi Takeshi đi làm việc đồng áng hoặc say sưa ngủ quên dưới hè, không gian ngôi nhà cũ sẽ biến thành một điệp mộng tình dục bỉ mỉ. Chiếc giường nhỏ của vợ chồng tôi trở thành chiến trường của những cuộc chinh phục. Dưới đôi tay và sự dập vùi của tôi, Ai-san như một đóa hoa dại vừa hé nở. Cô ấy từ bỏ vẻ ngoài người phụ nữ nội trợ hiền lành để biến thành một con thú tình đầy bạo dạn, rên rỉ, gào thét và cào cấu lưng tôi trong từng nhịp nhấn. Chúng tôi không biết mệt mỏi, không ngừng đổi mới tư thế từ góc bếp ăn ấm áp, đến chiếc ghế gỗ tựa cửa sổ nhìn ra cánh đồng lúa ngút ngàn.
Với tư cách là một người đàn ông bị thuốc độc tình dục của Ai-san thấm sâu, tôi luôn muốn khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối. Mỗi lần làm tình, tôi không bao giờ rút ra ngoài. Ngay khi cảm nhận cơn sóng thần khoái lạc ập đến, tôi lại gầm lên, bắn hết toàn bộ những hạt giống đầy đặn, nóng bỏng nhất của mình xối xả vào sâu bên trong tử cung cô ấy. Rã rời cơ thể, nhìn Ai-san nằm gục xuống giường với nước mắt hạnh phúc và sự nhục nhã pha lẫn sung sướng trên khuôn mặt, tôi biết mình đã thành công. Tôi đang âm thầm, điên cuồng biến Ai-san thành người phụ nữ hoàn toàn thuộc về mình, một món đồ chơi tình dục và một bến đỗ an toàn duy nhất xua tan nỗi cô đơn nơi xứ người....







