Căn nhà của em vợ tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Mùi hương thoang thoảng của thuốc bắc lẫn mùi nước hoa đắt tiền tạo nên một sự đối lập kì lạ. Cơn bão rền ngoài cửa sổ như đang nhường chỗ cho một cơn bão tố khác, kín đáo và nóng bỏng hơn, đang ẩn nấp dưới lớp chăn gối trong phòng ngủ.
Cánh cửa phòng từ từ khép lại sau lưng tôi. Trong không gian mờ ảo của bóng tối, Hasumi Yoshioka đang nằm đó. Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ ảo ảo, làn da trắng nõn nà như sứ của cô ấy hiện lên một cách đầy cám dỗ. Dù đang nhắm mắt, nét mặt nhăn nhó của cô không phải vì cơn đau thể xác của bệnh tật, mà là sự cháy rần, sự thiếu thốn mãnh liệt của một cơ thể đang bị dục vọng tạt bão.
Tôi không chần chừ. Bước chân tôi dứt khoát tiến về phía chiếc giường. Bỏ qua những lời xã giao vớ vẩn, tôi vén tấm chăn xuống. Cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô ấy, bàn tay tôi chạm nhẹ lên bờ vai mảnh mai ấy. Không một lời nói, tôi bắt đầu cởi bỏ lớp áo bệnh nhân mỏng manh, rồi tiếp đến những gì che chắn cơ thể trắng nõn nà ấy. Mỗi đường cong dưới ánh đèn mờ đều khiến trái tim tôi rộn lên những nhịp đập đầy khao khát. Cô ấy đã chờ đợi khoảnh khắc này từ bao lâu nay, và tôi chính là ngọn lửa duy nhất có thể dập tắt cơn giận dữ của thể xác cô.
Khi cơ thể trần trụi của tôi phủ lên cơ thể cô, đôi mắt long lanh của Yoshioka bỗng rực sáng. Không còn sự gượng gạo hay e ấp của một người đang ốm. Những bàn tay trắng muốt của cô buông thõng tự nhiên, rồi vươn ra ôm chặt lấy tôi. Nụ cười mãnh liệt nở trên môi – đó là nụ cười của một kẻ đang đánh cắp hạnh phúc.
Chúng tôi dấn thân vào nhau một cách cuồng nhiệt. Không gian phòng ngủ nhỏ hẹp bỗng chốc trở thành một chiến trường tình dục không có lối thoát. Mọi thứ diễn ra mãnh liệt, tàn nhẫn nhưng vô cùng ngọt ngào. Cô ấy không còn là cô em vợ yếu đuối, mà là một con thú dữ đang vồ lấy con mồi. Được cô bao vây, tôi chìm đắm trong cảm giác khoan khoái tột cùng. Mồ hôi nhễ nhại, tiếng rên rỉ vang vọng khắp căn phòng – một bản giao hưởng tình ái tuyệt đẹp giữa người anh trai rể và em vợ. Bệnh tật dường như chỉ là một tấm bình phong hoàn hảo để hai cơ thể này thỏa mãn những cơn thèm khát bị kìm nén quá lâu.
Đêm ấy kéo dài vô tận. Khi màn đêm nhường chỗ cho ánh bình minh lọt qua khe rèm cửa, cả hai chúng tôi đã kiệt sức rũ rượi trên giường. Yoshioka nằm gục vào ngực tôi, thở hổn hển, khuôn mặt giờ đây phảng phất nét bình yên và no nê mà cô ấy đã không có từ bao lâu. Những lời hứa thầm thì trong lúc say đắm về việc sẽ tiếp tục vụ việc này một cách kín đáo hơn nữa khiến tôi mỉm cười rụt rè. Cô ấy sẽ sớm trở lại với vai trò một người em vợ ngoan ngoãn trước mặt vợ tôi, nhưng trong lòng, tôi và cô ấy đều biết: Đêm nay chỉ là một trong vô số đêm ân ái ngọt ngào mà chúng tôi sắp có cùng nhau.







