Bữa tiệc rượu vang đỏ của ba người bắt đầu trong sự ồn ào nhưng nhanh chóng chuyển sang giai đoạn u ám và căng thẳng. Shinji ngồi tựa lưng vào sofa, ánh mắt anh không thể rời khỏi Arina. Ánh mắt đó mang đầy sự thèm khát và ghen tị. Mỗi lần Daisuke – người bạn thân từ thời trung học – ghé tai thì thầm điều gì đó khiến Arina bật cười, rồi đan tay vào nhau, ngực Arina đập mạnh vào ngực Daisuke, Shinji lại cảm thấy một cục u tức nghẹn nơi cổ họng. Tình yêu thương quá mức của cặp đôi đó như một sự mỉa mai vô tình về sự cô đơn và những khát khao bị kìm nén trong lòng Shinji.
Daisuke, vốn tửu lực yếu, nhanh chóng bị men say cuốn đi. Anh ôm đầu dựa vào gối, đôi mắt lim dim rồi dần dần trượt vào giấc ngủ say sưa, tiếng thở đều đặn vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Chính lúc này, bầu không khí bỗng trùng xuống. Arina từ từ ngừng cười. Cô chậm rãi đứng dậy, đi đến cửa sổ và khẽ khép lại. Hành động khép cửa két ấy như một ranh giới vô hình, tách riêng thế giới của hai con người còn lại.
Shinji định nói gì đó nhưng lời anh bị chặn lại trong cổ họng. Khi Arina cúi người xuống để nhặt ly rượu trên sàn, chiếc quần lót mỏng tang của cô bị kéo lên, lộ ra một đường nét mảnh mai, trắng ngần ngay dưới ánh đèn mờ ảo. Thứ lộ diện ấy không phải do vô tình. Đó là một cú hích trực tiếp vào bản năng nguyên thủy nhất của đàn ông. Tim Shinji đập thình thịch, dòng máu nóng chạy rần rật, cậu cảm nhận rõ sự cương cứng, căng tức và sẵn sàng xông phá chiếc quần của mình.
Arina từ từ quay người lại. Trên gương mặt cô không còn chút sự ngượng ngùng nào mà thay vào đó là một nụ cười gợi tình tàn bạo, tựa như một con mồi đã khóa chặt mục tiêu. Cô đi từng bước rất chậm, rất nhẹ nhàng, đôi chân trần đặt từng nhịp lên tấm thảm êm ái, tiến thẳng về phía Shinji đang ngồi bất động trên sofa.
Cô ngồi xuống đùi anh, vị trí mà chỉ có Daisuke mới được phép ngồi. Mùi nước hoa quyến rũ lẫn mùi men rượu tỏa ra từ cơ thể cô làm Shinji choáng ngợp.
Anh có muốn biết tại sao em lại gọi anh đến đêm nay không, Shinji? – Arina thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cậu.
Cô khẽ luồn tay vào mái tóc của Shinji, kéo anh xuống sát môi mình. Giọng cô rè rè, mang theo âm sắc của sự chiếm đoạt: Daisuke là một người tốt, một người chồng tuyệt vời. Nhưng trên giường... anh ấy quá yếu ớt và nhàm chán. Những cuộc yêu của anh ấy chỉ như một nghi thức bắt buộc, vội vàng và không bao giờ làm em thực sự lên tới đỉnh. Em đã ngạt thở trong sự an toàn tẻ nhạt ấy suốt bấy lâu nay...
Arina đưa tay xuống nắm lấy cổ tay Shinji, ép bàn tay thô ráp của cậu ấn mạnh vào ngực mình để cậu cảm nhận nhịp đập loạn xạ của trái tim đang khát khao. Đêm nay, em chỉ cần một người đàn ông thực thụ. Một người có thể tàn phá em, làm em kêu gào đến nỗi cả căn nhà này phải nghe thấy. Đừng để em phải chờ đợi thêm nữa, Shinji.
Bộ óc lý trí của Shinji chỉ còn là một mớ hỗn độn. Sự phản bội, cám dỗ và ham muốn dồn nén bấy lâu bật tung mọi hàng rào đạo đức. Cậu không thể cưỡng lại sức hút chết người ấy. Shinji đột ngột lật người, đè Arina xuống sofa, đôi môi hung hăng tìm đến đôi môi đỏ mọng của cô.
Kể từ khoảnh khắc môi hai người chạm nhau, căn phòng như bị thiêu rụi. Quần áo trở thành thứ cản trở đáng ghét nhất. Da thịt va đập vào nhau phát ra những tiếng bạch, bạch dứt khoát. Arina gồng người lên, đôi mắt nhắm nghiền, miệng thổn thức những lời thề độc, cổ vũ Shinji đi sâu hơn, mạnh mẽ hơn.
Mỗi cú nhịp đập của Shinji vào cơ thể Arina mãnh liệt như sự trút bỏ của một con thú hoang. Đỉnh cao của cơn say tình dục ập đến liên tục, một lần, rồi đến một lần khác. Họ hoang dã đến mức không quan tâm khoảng cách trên sàn nhà giữa họ với Daisuke – người bạn thân đang say sưa nằm kia – chỉ vỏn vẹn vài bước chân. Mồ hôi nhễ nhại, tiếng rên rỉ dồn dập, và cuối cùng, trong một cú bứt tốc mãnh liệt nhất, Shinji rên lên nghẹn cổ, phóng thích toàn bộ sự thèm khát bấy lâu nay vào sâu bên trong Arina, ngay giữa căn phòng tối tăm nơi chứa đựng giấc ngủ say sưa của người bạn tri kỷ.







