Hơi thở của căn phòng làm việc buổi sáng hôm đó ngột ngạt lạ thường. Tôi với Asahi mới kết hôn được vài năm, cuộc sống tưởng chừng đã bước vào guồng đều đặn êm đềm. Cô ấy ở nhà lo việc bếp núc, dọn dẹp, chăm chút từng bữa ăn giữ sức khỏe cho tôi, còn tôi thì ngày ngày cắm mặt ở công ty xuất bản, làm cái nghề biên tập tạp chí bao đồng nhưng cũng mang lại cho tôi nguồn sống. Sở thích lớn nhất của tôi là chụp ảnh, và đương nhiên, người mẫu được tôi đặt ống kính ngắm nhìn nhiều nhất chính là Asahi. Bàn làm việc của tôi luôn có một tấm ảnh cỡ nhỏ của vợ cười tươi rạng rỡ. Tôi mang nó theo như một bùa hộ mệnh, để mỗi khi mỏi mệt hay gặp trục trặc trong công việc, nhìn cái ánh mắt ấy mà tôi lại có động lực gõ phím, phấn đấu để có tương lai vững chắc hơn.
Thế rồi, cái ngày định mệnh ấy đã đến. Sếp Ikeda của tôi – một ông chủ trung niên tính tình khó đoán, đột nhiên bước tới bàn, vỗ vai tôi rồi vô tình chộp lấy cái khay đựng đồ. Tấm ảnh của Asahi rơi xuống. Ikeda cúi người nhặt lên, nhìn kỹ rồi ngước mắt nhìn tôi với một sự kinh ngạc lộ rõ trên nét mặt ông ta. Ông ta không nói gì, chỉ giữ im lặng rất lâu rồi mới khẽ gật gù, ánh mắt sắc lẹm lướt qua tôi rồi quay đi. Lúc ấy tôi không ngờ, giọt nước mắt đó đã rơi vào cái ly độc dược đang dần nguội lạnh trong lòng ông ta.
Không lâu sau, ông ta gọi tôi vào phòng, bảo tôi ngậm ngùi pha một ly rượu đậm đặc rồi hỏi: Tôi muốn làm một bộ ảnh phá tan mọi giới hạn cho ấn phẩm sắp tới. Toshiki Sayama – ông già chụp ảnh nổi tiếng khắp làng giải trí – cậu biết chứ?. Tôi gật đầu. Ông Sayama là một tượng đài, có hàng tá tác phẩm kinh điển, nhưng tệ tiếng của ông ta chính là những bộ ảnh khỏa thân nghệ thuật táo bạo, đầy nhục dục mà chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta đỏ mặt. Dự án lần này công ty tôi ký hợp đồng với ông ta, yêu cầu cung cấp người mẫu thực hiện ngay trong tuần. Ikeda nhìn tôi cười nham nhở, vỗ vai tôi nói đây là cơ hội nghìn năm có một để tôi học hỏi đỉnh cao của nhiếp ảnh. Tôi háo hức. Tôi chuẩn bị mọi thứ một cách cẩn thận nhất, mong muốn được chứng kiến tay nghề của một bậc thầy và khẳng định vị trí của mình nơi công ty.
Vào ngày bấm máy, bầu không khí trong studio chật hẹp, ngột ngạt mùi son phấn và mồ hôi. Nhưng rồi, tai họa ập đến. Nữ người mẫu chính – một cô gái trẻ ăn mặc hở hang, chuyên làm việc với các tạp chí nhạy cảm – bỗng nhiên biến mất. Điện thoại tắt máy, nhà không có. Quản lý chạy ra chạy vào, đổ mồ hôi hột. Không thể hoãn lịch, không thể hủy hợp đồng với ông Sayama được. Sếp Ikeda tức điên lên, mặt mũi lúc đỏ lúc tím, gào thét trong phòng làm việc, mắng mỏ tôi như tát nước vào tai, trách tôi không kiểm soát được tình hình. Ông Sayama ngồi trong phòng chờ, nhả khói thuốc lá phì phà, nhắm mắt nhếch mép, tỏa ra cái mùi khinh bỉ của một kẻ cầm tiền đắc thế.
Thấy ông Sayama bắt đầu bực dọc, Ikeda sợ mất hợp đồng, sợ mất uy tín, quay mặt lại nhìn tôi với cặp mắt gớm ghiếm. Ông ta không quản được người ta, vậy thì phải bắt kẻ yếu hơn là tôi chịu trận. Ông ta nghắc âm ỉ: Mày gọi vợ mày lên đây mau. Nhanh lên, trước khi ông Sayama bỏ về!. Lòng tôi như bị xé tung. Tôi đứng chết trân, nhìn ông ta bằng ánh mắt cầu xin, nhưng Ikeda quát lớn đến mức cả dãy phòng ban đều nghe thấy. Tôi đành run rẩy bấm số. Vài phút sau, Asahi xuất hiện. Cô ấy mặc một chiếc đầm công sở kín cổng nẻng, ôm sát người, tóc tai vuốt vuốt bóng bẩy, nhìn tôi bằng ánh mắt lo âu nhưng vẫn cố nở nụ cười tươi để trấn an chồng. Tôi cắn răng, đưa ánh mắt như muốn chửi thề, nhưng trước sức ép của ông chủ, tôi đành để cô ấy bước vào phòng thay đồ.
Buổi chụp ảnh diễn ra một cách kỳ lạ. Asahi thay đồ, bước ra. Cô ấy có thân hình tuyệt mỹ, làn da trắng ngần, và dưới tay nghệ thuật của ông Sayama, cô ấy thực sự biến thành một tác phẩm hoàn mỹ. Trái tim tôi đập thình thịch, một nửa muốn chửi đổng, một nửa lại tự hào đến cuồng dại. Thời gian trôi qua, ông Sayama ra lệnh ngày càng táo bạo hơn. Cái gã nam người mẫu được xếp để tạo cảnh hỗ trợ – một thanh niên cơ bắp, mặt ngây ngơ như hến – liên tục ở quá gần Asahi. Tay hắn ta vòng qua eo cô ấy, môi mím vào nhau làm nét mặt gợi tình dưới những góc máy. Tôi đứng ở góc studio, hai tay siết chặt đến bật khớp, móng tay đâm vào lòng bàn tay mà không thấy đau. Dưới ống kính, Asahi cười mỉm, nhưng tôi nhìn thấy khóe môi cô ấy khẽ run.
Rốt cuộc, khi bộ ảnh cuối cùng được dọn dẹp, tôi ùa tới chỗ Asahi, kéo cô ấy ra khỏi vòng tay của gã nam người mẫu kia. Ánh mắt tôi bén như dao. Tôi vỗ nhẹ vào ngực cô ấy, thì thầm gằn từng tiếng: Hôm nay là ngày cuối. Từ giờ em đừng bao giờ bước chân tới đây nữa!. Asahi ngước lên nhìn tôi, đôi mắt long lanh nước. Cô ấy nắm lấy cổ tay tôi, xin xỏ với giọng nhẹ nhàng đến tội nghiệp: Anh yêu à, vì công việc của anh đang rớt mảng xanh rớt mảng đỏ rồi, em làm vậy chỉ là nghệ thuật, không có gì đâu. Ngày mai chỉ cần chụp nốt cảnh cuối, rồi thôi anh. Làm ơn, để em giúp anh lần này.... Tim tôi mềm lại. Nỗi lo cơm áo gạo tiền, nỗi lo sếp hành hạ, nỗi lo tôi mất việc... Nó dồn nén. Tôi thở dài, ôm chặt vợ vào lòng, gật đầu cam kết ngày mai sẽ tự tay dắt cô ấy đi, giám sát mọi hành động.
Nhưng thằng Sayama và Ikeda, bọn chúng nhìn cảnh tôi khoan dung mà mặt mũi phổng phồng. Hắn ta nhìn tôi cười khẩy một cái rồi ngoáy ngược lại.
Sáng hôm sau, trời mây xám xịt. Tôi dặn Asahi ở nhà. Tôi tự mình đến studio, bảo Ikeda rằng tôi sẽ không để vợ mình làm việc nữa, và nếu cần, tôi sẽ tìm người khác hoặc nghỉ việc. Ikeda cau mày, nhưng thấy tôi cương quyết, cũng đành nhượng bộ, miệng lảm nhảm gì đó về việc Sayama khó chiều lắm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay về nhà với Asahi, nấu ăn, dọn dẹp. Asahi nhìn tôi cười hiền, gật đầu lia lịa: Anh yên tâm, em không đi đâu nữa đâu. Tôi ôm cô ấy vào lòng, tin tưởng tuyệt đối. Tôi không biết rằng, ngay lúc tôi đang loay hoay với đống bột giặt và cái bếp, vợ mình lại đang đứng trong phòng thay đồ của studio.
Không phải vì sự ép buộc của Ikeda lần này. Lẽ ra cô ấy nên ở nhà. Nhưng Asahi không về. Cô ấy lấy chìa khóa dự phòng của tôi mở tủ, lấy bộ đồ lót mỏng tang, nhét vào túi xách. Tim cô ấy đập thình thịch không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ ham muốn xảo quyệt đang trỗi dậy. Tại studio, ông Sayama và Ikeda ngẩn ra khi thấy cô ấy bước vào lần nữa, nhưng rồi họ cũng đành cho cô ấy vào phòng thay đồ.
Lần này, không có ai để ý tôi ở góc phòng. Kẻ gác cửa đã được hối lộ bằng một mớ tiền lớn của Ikeda. Cửa phòng thay đồ được hé hé. Tôi tưởng mình đang nằm nhà, nhưng linh giác nào đó đưa tôi rảo bước gần lại. Đôi mắt tôi lồi ra khỏi bầu hốc. Chân tôi bủn rủi.
Bên trong, gã nam người mẫu ngày hôm trước đang đứng đó. Nhưng không còn là ánh sáng êm dịu của nhiếp ảnh. Asahi đang đứng trước mặt hắn ta, trần truồng hoàn toàn. Mái tóc buông xõa che đi một phần bầu ngực căng tròn. Ông Sayama không cầm máy ảnh. Ông ta đang tựa lưng vào ghế, trên tay là một ly rượu, nhưng đôi mắt gã đực rựa kia thì đang lăm lèm. Asahi không hề né tránh. Cô ấy thậm chí chủ động bước tới, vòng tay qua cổ hắn ta, nghiêng người, để lộ những đường cong nguy hiểm nhất của cơ thể mình dưới bàn tay thô bạo của gã kia.
Hắn ta không dừng lại ở việc chạm vào vai hay eo. Hắn ta để bàn tay thô lỗ, đầy mồ hôi của mình lần lượt sờ mó, nắn bóp từ đôi đùi trắng muốt dính mồ hôi, len lõi lên vùng kín ướt át của Asahi, rồi lại chà đạp, bóp nặn ngực cô ấy đến đỏ bầm. Asahi không hề hét lên. Cô ấy thở dốc, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi hé mở và phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng, mỏng manh đến mức nếu có sợi dây cũng đứt. Đó không phải là tư thế của một người phụ nữ bị hãm hiếp. Đó là một con đực cái đang tận hưởng, đang rên rỉ đòi hỏi cái sự trụi lủi của bản năng. Sayama đứng sau, không nói gì, nhưng trên môi ông ta là nụ cười thỏa mãn của một con sói già vừa nhìn thấy mồi ngon tự dâng mình.
Tôi đứng ngoài, hai tay bám chặt vào khuôn cửa lạnh ngắt. Máu trong người tôi sôi lên, sục sạo trong từng nhịp đập. Cảm giác bị phản bội, bị cắm sừng, bị vùi dập tự trọng chực trào lên cổ họng. Tôi muốn xông vào, muốn bóp cổ chết gã đàn ông kia, muốn kéo Asahi ra rồi nện thẳng cô ấy giữa phòng. Nhưng cơ thể tôi lại bất động. Tôi không thể nhúc nhích. Có lẽ vì tôi quá yêu thương, quá sợ mất đi người vợ này, hay có lẽ... bởi vì tôi quá nhát gan, quá hèn nhát để chấm dứt mọi thứ.
Bên trong, tiếng va đập vào thịt, tiếng rên rỉ dâm uất của Asahi vọng ra qua khe cửa. Cô ấy đã không còn là người phụ nữ của gia đình tôi nữa. Cô ấy là một con thú đang nhục dục dưới đôi bàn tay của kẻ khác. Và tôi – anh chồng ngây thơ, ngu ngốc, tự dâng vợ mình cho ông chủ và gã nhiếp ảnh gia để đổi lấy chút màng mỏng gọi là thăng tiến – vẫn đứng đó, bất lực nhìn vợ mình làm chuyện dâm tà, không dám bước vào, không dám lấy lại những gì vốn thuộc về mình.







