Chuyện chuyển công tác của chồng kéo Aika từ cái ồn ào, náo nhiệt của Tokyo về một góc quê chật hẹp, nằm nép mình giữa những ngọn đồi hoang vu. Nơi đây không có trung tâm thương mại, không có quán cà phê lung linh ánh đèn hay những buổi hẹn hò cuối tuần. Đường vắng thưa thớt người qua lại, những ngôi nhà nằm chênh vênh, và bầu không khí lúc nào cũng mang theo cái mùi ẩm mốc của đất và cỏ úa. Chán nản là hai chữ duy nhất Aika có thể dùng để miêu tả cuộc sống hiện tại.
Chồng Aika thì bị cuốn vào mớ giấy tờ, dự án và những cuộc họp triền miên ở cơ quan. Anh ta lúc nào cũng vơ vội cà vạt, vùi mặt vào màn hình máy tính từ tờ mờ sáng đến khi màn đêm buôn buồn thả trôi. Nhiều đêm, Aika nằm một mình giữa căn phòng lạnh lẽo, nghe tiếng đồng hồ tích tắc mà không thấy bóng dáng anh về. Có hôm mưa to, cô thức trắng cả đêm đợi tiếng khóa cửa nhưng cuối cùng chỉ nhận được một tin nhắn gọn lỏn: Anh ở lại cơ quan. Sự vắng mặt của người chồng cứ ngày một dài ra, tạo thành một khoảng trống khổng lồ trong căn nhà, rồi sau đó là trong chính trái tim cô.
Nhìn Aika buồn thui rút, chồng cô bận việc ở cơ quan đến mức chẳng có thời gian quan tâm đến cảm xúc của vợ, thậm chí còn nghĩ ra cách giải quyết cục diện này một cách vô cảm. Anh ta gọi điện nhờ những người ở địa phương tìm người giúp việc, tìm người trò chuyện để vợ đỡ buồn. Takeshi – anh hàng xóm cặm cụi sống trong ngôi nhà gỗ cũ kỹ ngay sát vách – là người được chọn. Takeshi vốn là người đàn ông trung niên, sống cô độc, quen với việc ngày ngày quét dọn hiên nhà, nghe tiếng gió gầm gừ và tiếng lá rụng.
Những buổi đầu, Takeshi chỉ đến để hướng dẫn Aika làm quen với những công việc vặt vãnh của vùng quê: cách chăm sóc cái vườn ẩn đằng sau hàng rào, cách ủ phân chuồng, hay cách nấu nồi canh khoai lang cho vừa miệng người miền núi. Nhưng rồi, sự gần gũi cứ thế mà chắp cánh. Aika vốn là người phụ nữ mang vẻ đẹp mặn mà của thành phố, một đóa hồng đỏ rực mọc giữa đầm lầy cỏ dại. Còn Takeshi lại là người đàn ông đã quá chán chường với sự cô đơn. Dần dà, mỗi khi thấy Aika lặng lẽ đứng nhìn ra cửa sổ, lòng anh lại cháy lên một thứ cảm tình phức tạp, bốc đồng và đầy nguy hiểm.
Aika cũng chẳng còn giữ nổi khoảng cách. Cô bắt đầu chủ động đến nhà Takeshi. Không phải để xin chỉ dạy nữa, mà là để dọn dẹp, quét vôi, lau chùi cho anh. Cô nấu cho anh những mâm cơm thật nóng hổi, xông xuy mùi hành phi tỏi và chút gia vị cay nồng của vùng đất này. Lửa gần rơm, sự chênh lệch tuổi tác và thân phận bỗng trở nên vô nghĩa. Takeshi, vốn đã cạn kiệt cảm xúc từ lâu, bị cuốn hút bởi sự quyến rũ và cái dáng đi mềm mại của cô đến nỗi lý trí dần vỡ vụn. Anh ta nhìn Aika bằng ánh mắt thèm khát của một kẻ đói khát đã lâu không được ăn.







