Nói thật, mấy cái mâm cơm tối nay trên bàn toàn là rau muống luộc và đĩa thịt lợn mỡ thít thái mỏng. Nhưng tui vẫn cúi đầu gặm nhấm cho sạch, miệng tui khen ngon lia lịa, sợ lỡ cái nhìn chằm chằm của nó lại lộ ra.
Nó ngồi đầu giường, chân trần co ro trên sàn gỗ, ôm lấy đầu gối. Áo phông rộng thùng thình che mờ đi cái bụng đã bắt đầu nhô lên mấy nhịp. Mấy đêm nay tui nghe tiếng nó khóc rấm rứt ở góc nhà, tiếng khóc nghẹn ngào, nuốt ngược nuốt nghẹn, sợ đứa bé trong bụng thức giấc. Tui không dám động vào. Tui chỉ biết nằm im như một cục đá, nhắm mắt giả vờ ngủ, để nước mắt rỉ xuống gối ướt đẫm.
Bữa nay đứa bạn hồi cấp 3 kéo lên thành phố, tình cờ gặp nhau ở quán cóc đầu ngõ. Bạn nó nhậu hết hồn, kêu gọi chém gió xả stress. Thế là tui kể. Tui kể mà miệng cười cợt, kể như đó là chuyện của người khác. Kể về thằng bạn nhậu hôm qua bốc đồng vay nóng lãi suất cắt cổ, kể về cái xe ô tô bọc nhựa bạc chật hẹp đang dần mòn lốp vì không có tiền đổ xăng. Kể rằng cái cọc tiền đặt cọc nhà, sau ba năm quần quật chạy xe ôm công nghệ, nó bốc hơi sạch như chưa từng tồn tại trên đời.
Bạn tui chửi thề, rồi vỗ đùi đánh óc oét. Nó nói thằng bạn ngu, thế quái nào lại đâm đầu vào cái trò bắt cóc bỏ giò để tống tiền bọn xã hội đen cơ chứ. Đưa cho tụi nó một tỷ hai tỷ rồi quất đuôi đi, đéo thì nó bả mạng là cái chắc!, bạn tui gằn từng tiếng.
Tui chỉ cười khẩy, khẽ lắc điếu thuốc lá dỏm. Nói thì dễ. Tiền đâu mà đưa. Chạy đi chạy lại, vay mượn khắp xóm, thằng nọ bảo lãi cao, thằng kia bảo rủi ro lớn. Tiền không có, mà thời gian thì cứ từng ngày, từng giờ chực chờ đòi mạng.
Về tới nhà, nó đã lo sẵn bát mì gói. Tui húp vội vì điểm danh xe ôm sắp hết ca. Nước canh mặn chát, tui nuốt vội nhưng cổ họng cứ như bị nghẹn đắng. Nhìn tui gặm vội đũa, nó đứng sau vỗ nhẹ vào lưng tui.
Tay nó gầy guộc, da tái nhợt vì mấy tháng nay không được ngủ đủ giấc. Nó nói giọng nhỏ nhẹ, run run, đến nỗi tui phải gật đầu mới nghe rõ:
– Sáng mai con đi đăng ký tạm trú rồi qua chỗ chị Thảo. Chị ý kêu... để dành tiền sinh đẻ, bọn nó bắt lấy cao. Tui bảo đẻ ở nhà cho đỡ tốn. Nó lắc đầu, nước mắt từ từ trào ra, chạm xuống bụng bầu.
– Con đẻ sẹo, nhưng... để dành tiền sinh đẻ thì mới giải quyết được cái khoản vay gấp. Con tính chừng tháng rưỡi là xong. Mẹ con ở quê, trông cháu giùm. Em đừng giận em nhé, anh cứ chạy xe đi, ăn uống tẩm bổ đi, người em bé yếu lắm...
Nó dừng lại, cắn môi dưới đến bật máu. Nhưng rồi nó lại tiếp, cái giọng nói như tự thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục tui:
– Em nghĩ kỹ rồi. Nghề này cũng chẳng phải gì ghê gớm lắm đâu. Chỉ là tạm thời. Trả xong món nợ đó, em về quê nuôi con, làm ruộng.
Tui ngẩn người, đôi đũa rơi rắc xuống sàn. Tui định hét lên, định chửi bới, định bắt nó quăng đôi dép vào mặt tui để tui tỉnh ra. Nhưng nhìn cái bụng xệ xuống tấm ván kê của nó, nhìn cái cổ áo mỏng manh mà nó đang lo sợ lộ ra vết rạn, tui không thể chửi được.
Lòng tui quặn thắt như có ai đang bóp chặt gan ruột.
Tui hiểu nó. Nó hiểu tui. Bọn tui không còn chữ tình cảm nữa đâu. Bọn tui chỉ còn lại chữ tồn tại.
Nếu tui có can ngăn, con nợ đó sẽ gõ cửa nhà tui vào đúng đêm trăng rằm này khi tui không có tiền. Cái kim tiêm và lưỡi dao lạnh lẽo sẽ tìm đến đứa bé trong bụng nó. Tui thà đạp đổ hết thể diện của một thằng đàn ông, thà để hàng xóm chửi cho sướng mồm, chứ không thể để con vợ câm lặng mà nhắm mắt chịu đựng mấy cái nhát chích ấy.
Nó nhìn tui mà khóc. Tui gục mặt xuống bát mì nguội ngắt.
– Tưởng tượng làm gì cho mệt, tui làm được.
Tui nghe tiếng nó nói vậy mà lòng như cắt. Tui đành gật đầu. Nốt bát mì cuối cùng tui nuốt nhanh vội, đứng dậy vỗ vỗ chân.
– Nghỉ đi. Mai mượn xe chị hàng xóm để chở em đi. Tiền đặt cọc mai tui cầm qua trả liền.
Nó òa lên khóc, ôm lấy chân tui. Tui không dám gỡ ra. Chân tui tê hết cả buốt vì sàn nhà lạnh lẽo, nhưng tui cứ đứng im để cho nó bám víu lấy cái tia hy vọng cuối cùng này.
Thế đấy. Chuyện không có gì to tát cả. Đàn ông ai chẳng muốn vợ ở nhà bụng đó mập màng để anh em bế bồng, chứ ai muốn dắt vợ đi chỗ người ta mua chuộc thân xác. Nhưng thời đời nó éo cho tui chọn.
Nó hi sinh thân xác của nó, để cứu lấy mạng sống của tôi, và để giữ lại cái gia đình mà bọn tui đã khổ cực xây dựng mấy năm nay.
Cô vợ bán thân để trả tiền cho chồng, nghe thì đau đớn, tủi nhục vô cùng. Nhưng nằm trong cái phòng trọ chật hẹp này, ngửi mùi mồ hôi và mùi thuốc lá thum thủng, tui lại chỉ biết cúi đầu tạ ơn cái số phận nghiệt ngã, vì ít nhất thì nó vẫn còn ở bên tôi, và đứa bé vẫn còn cơ hội được chào đời.







