Phim Thanh niên nhu nhược nhìn crush cưỡng hiếp ngay trước mặt Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Thanh niên nhu nhược nhìn crush cưỡng hiếp ngay trước mặt Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Thanh niên nhu nhược nhìn crush cưỡng hiếp ngay trước mặt Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Hikari Aozora

Thể loại: JAV, Phim sex khong che, Phim sex Vietsub, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Tiếng giày đánh xuống sàn gỗ của phòng tập vang lên vầy vã, tiếng cúp lắc lư của dây đai Karate đuổi theo mồ hôi mệt nhọc. Sugimoto đứng nép ở một góc, hai tay luống cuống thắt nút dây lưng đến run rẩy. Anh nhìn cô gái đang đứng ngay phía trước mặt mình – Hikari. Cô mặc đồ tập trắng tinh, dáng người thanh mảnh nhưng những cú đá ra uy lực thì ngược lại, gọn gàng và sắc bén. Từ hồi cấp một, khi Hikari đã ngồi cạnh bàn học, luôn gật gù những bài giảng khó nhằn của thầy cô, còn Sugimoto thì chật vật với những phép tính đơn giản, anh đã tự định vị mình là một kẻ vô dụng.

Anh thích cô từ cái thời áo trắng ấy. Nhưng anh là kiểu người đứng trước mặt crush còn run rẩy, ngọng cả lưỡi chứ đừng nói đến việc nhấc máy lên nhắn tin. Lần duy nhất trong đời Sugimoto nghĩ mình đang làm một điều vĩ đại là khi quyết định đăng ký vào CLB Karate này. Anh nghĩ, nếu tập luyện, nếu trở nên rắn rỏi hơn, có lẽ anh mới dám bước tới bên cô.

Nhưng thực tế tàn nhẫn chẳng đợi ai. Cái lười vận động ăn sâu vào tuỷ tạng, cộng với bản chất hèn nhát khiến Sugimoto chưa đi được vài tháng đã trở thành một gã bệnh binh nằm bẹp trên bục gỗ. Những chàng trai khác trong câu lạc bộ nhanh chóng chê cười sự vô dụng của anh. Mỗi lần tập luyện, tiếng trêu trọc vang lên như tiếng vỗ tay châm biếm. Thế mà, mỗi khi họ sắp sửa tóm lấy cổ áo Sugimoto để xô đẩy, bóng dáng Hikari lại lấp ló ngay cửa phòng. Cô không nói nhiều, chỉ đứng đó, ánh mắt sắc lạnh quét qua bọn họ là chúng cúi đầu im bặt. Giống như một nữ thần bảo hộ, cô luôn giải thoát cho anh khỏi những trò bắt nạt lố bịch ấy.

Có điều, sự bao che ấy lại ngấm ngầm phật lòng một kẻ quyền lực. Hội trưởng câu lạc bộ – một gã nam sinh to con, mặt chữ điền, luôn nghĩ mình là trùm của toàn bộ phòng tập – bắt đầu ghim vào Hikari. Hắn ta không chịu nổi việc một cô gái nhỏ con lại dám ngáng mắt, lại dám liên tục cản đường những trò tiêu khiển của băng nhóm hắn. Sự bực dai ấy rắp tâm thành một kế hoạch.

Một buổi chiều tan rã, gã hội trưởng dùng quyền lực tống khứ Hikari vào góc kho dụng cụ tối tăm, nơi mùi mù mịt của cao su và mồ hôi bốc lên nồng nặc. Trong bốn bức tường kín mít, hắn cười hề hề, khuỷu tay tự động đưa ngực mình áp sát Hikari. Hắn lật đật đe dọa, bảo nếu cô dám la lên hoặc hé răng với ai, hắn sẽ dùng ảnh xấu cùng dư luận để dập tắt danh tiếng học sinh mẫu mực của cô. Giữa hai thế mạnh, Hikari cắn răng, nước mắt lưng chòng nhưng đành gật đầu. Từ buổi đó, cái gã hội trưởng biến Hikari thành món đồ chơi mới nhất, món đồ bồi hưng phấn cho cái tôi ngông cuồng của hắn.

Chuyện chưa dừng lại ở đó. Để chứng tỏ quyền lực tuyệt đối và để cảnh cáo những ai dám có ý nghĩ phản kháng, hắn còn kéo cả đám cặn bã trong câu lạc bộ vào cuộc. Hôm thì hai, hôm thì ba, chúng thay nhau xô đẩy Hikari xuống sàn, xé rách lớp vải đồ tập mềm mỏng của cô. Âm thanh rên rỉ nhạt nhẽo của cô bị át đi bởi tiếng cười phá rẫy của bầy thú.

May cho Sugimoto, vì quá nhạt nhẽo, vì quá nhu nhược, hắn hoàn toàn không cho anh được chạm vào Hikari. Hắn xua đuổi anh ra khỏi đám đông, bảo anh đi ra ngoài đợi, không đủ sức thì đừng có làm trò. Nhưng thực chất, Sugimoto đã biết. Anh nhìn thấy những vết đỏ tím sau cổ áo sơ mi của Hikari, nhìn thấy cách cô né tránh ánh mắt mọi người và rúc sâu vào góc lớp như một chú chuột sợ hãi.

Thay vì ra tay bảo vệ, cái tính hèn nhát đã đẩy anh vào một con đường trần truất hơn. Anh bắt đầu lén lút bám theo băng nhóm. Anh đứng ngoài cửa sổ bị kéo rèm một nửa, nấp sau cánh cửa toilet nam, nhìn trộm những gì đang diễn ra. Tim Sugimoto đập thình thịch, phần lý trí đang kêu gào bảo anh phải lao vào kéo cô ấy đi, nhưng đôi chân lại như dính chặt xuống đất.

Một buổi chiều nọ, số phận trớ trêu khiến hắn phát hiện ra Sugimoto đang núp sau cánh cửa tủ đồ, đôi mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào phòng thay đồ. Không có tiếng la mắng, gã hội trưởng chỉ nheo mắt, chậm rãi vẫy tay ra hiệu.

Thằng hèn này, đưa nó vào đây.

Sugimoto bị lôi cổ, thảy thẳng vào giữa căn phòng tối. Ánh đèn huỳnh quang chiếu rọi xuống cơ thể Hikari đang trần truồng, cô đang nằm gục dưới thân một gã khác, lưng đầy những vết xước xát do ma sát thô bạo để lại. Cảnh tượng ấy lẽ ra phải khiến Sugimoto kinh hãi bỏ chạy. Nhưng không.

Một cục lửa nóng rẫy, quái gở bốc lên từ dưới bụng Sugimoto. Càng nhìn vào những cú dập, những tiếng rên rả của con gái mình thích khi bị cưỡng bức, Sugimoto lại càng thấy hưng phấn vô cùng. Cái quần đùi của anh chật cứng, nòng súng chĩa trần trụi ra giữa đám đông.

Gã hội trưởng thấy Sugimoto cương cứng như hòn bi, nước bọt chảy dài trên khoé miệng gã tuôn ra. Hắn cười khẩy, vỗ đùi đánh đét vào vai Sugimoto:

Thằng đéo này nhìn mà bủn ra rồi. Có muốn lên thay con kia một phát cho đỡ tức ngực không?

Câu hỏi ấy như một ngọn lửa tràn đầy bình xăng. Tất cả sự vô dụng, tự ti bấy lâu nay của Sugimoto dường như chỉ chờ một cái cớ để bùng nổ, dù cái cớ ấy là sự đê tiện. Sugimoto hít một hơi thật sâu, mắt trợn tròng nhìn con gái mình yêu đang bị chà đạp, rồi gật đầu lia lịa.

Khi anh ta chen chân vào giữa đám đông, khi tay anh ta lần mò sờ soạng lên da thịt Hikari, Sugimoto biết mình đã tự tay dập tắt chút tự trọng cuối cùng. Anh ta cúi đầu, cùng những bàn tay dơ bẩn của lũ thú đó vây hãm lấy Hikari, kéo dài chuỗi ngày tăm tối cho cô. Và trong khoảnh khắc giao hợp vô hồn đó, Sugimoto khép mắt lại, tự dằn vặt bản thân: Anh ta đồng ý tham gia, không phải vì dũng khí, mà vì anh ta là một kẻ nhu nhược đến tận cùng của sự nhục nhã.

Thu gọn...