Phim Nói dối chồng đi công tác để ngoại tình với đồng nghiệp Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Nói dối chồng đi công tác để ngoại tình với đồng nghiệp Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Nói dối chồng đi công tác để ngoại tình với đồng nghiệp Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Yu Shinoda

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Nói dối chồng đi công tác để ngoại tình với đồng nghiệp — Một cuộc phiêu lưu cảm xúc không lối thoát

---

Yu ngồi trong phòng họp, mắt liếc sang chiếc bàn đối diện. Haneda đang cúi đầu ghi chép, mái tóc đen buông xõa che nửa khuôn mặt. Chỉ riêng cái cử động nhỏ ấy cũng đủ khiến Yu cảm thấy ngực mình siết lại. Không phải đau, mà là kiểu đau ngọt — kiểu đau mà người ta tự nguyện nuốt vào bao nhiêu năm nay.

Họ quen nhau từ khi cùng chuyển sang phòng kế hoạch dự án, cách đây ba năm. Lúc đầu chỉ là những cuộc trò chuyện nhạt nhẽo trong giờ nghỉ trưa. Rồi dần dà, những câu chuyện trở nên riêng tư hơn. Yu kể về cảm giác bị chồng bỏ rơi vì công việc ở tỉnh khác. Haneda lắng nghe, không phán xét, chỉ đặt tay lên bàn tay cô và nói: Anh hiểu.

Chính hai chữ anh hiểu ấy đã mở ra cái khe hở mà Yu giấu đi bao lâu nay.

---

Mối quan hệ bắt đầu từ một buổi tối muộn tại văn phòng. Cả hai ở lại để hoàn thành báo cáo. Không ai nói lời nào đặc biệt, nhưng cái cách Haneda nhìn Yu dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo — ánh mắt ấy chứa đựng thứ gì đó mà Yu đã thiếu vắng từ lâu. Khi ngón tay Haneda chạm vào cổ tay cô trong lúc cùng sửa một trang tài liệu, Yu không rút tay lại. Cô để đó.

Không ai nhắc đến hai chữ ngoại tình. Hai người chỉ biết rằng mỗi lần gặp nhau, khoảng cách giữa đúng và sai trở nên nhòa nhoẹt đến mức không còn ý nghĩa. Họ là đồng nghiệp ban ngày, và trở thành người khác khi màn đêm xuống.

---

Vấn đề lớn nhất là thời gian. Cả Yu và Haneda đều đã có gia đình. Vợ chồng Yu sống ở Saitama, còn Haneda — người đàn ông có hai đứa con nhỏ — ở Yokohama. Khoảng cách giữa hai thành phố không xa, nhưng lịch trình công việc, con cái, chồng ở nhà — tất cả đều như bức tường gạch ngăn cản họ.

Những cuộc gặp lén lút cứ lặp đi lặp lại: một quán cà phê nhỏ ở trung tâm Tokyo, một phòng karaoke thuê theo giờ, thậm chí là bãi xe dưới tầng hầm văn phòng. Mỗi lần như vậy, họ đều cảm thấy tội lỗi, nhưng cũng không thể dừng lại. Tình cảm ấy không phải thứ có thể tắt mở như công tắc.

Rồi một đêm, sau khi tiễn Haneda ra về, Yu ngồi trong xe riêng và khóc. Không phải vì tội lỗi. Mà vì cô nhận ra mình chưa bao giờ được sống thật sự như thế này — được ai đó nhìn bằng ánh mắt đầy khao khát, được ai đó ôm lấy không phải vì trách nhiệm mà vì bản năng.

---

Ý tưởng nói dối chồng đi công tác nảy sinh vào một buổi sáng thứ Hai. Yu đang uống cà phê thì nhận được tin nhắn từ Haneda: Tuần sau anh rảnh ba ngày. Em thì sao?

Cô biết không thể lấy ba ngày từ hư không. Chồng cô — người đàn ông hiền lành, chăm chỉ, nhưng hoàn toàn vô cảm về mặt cảm xúc — sẽ không bao giờ nghi ngờ. Ông ta tin rằng vợ mình luôn tuân thủ, luôn đúng mực. Và Yu đã lợi dụng chính sự tin tưởng ấy.

Cô gọi điện cho chồng: Tuần sau em đi công tác Osaka ba ngày, công ty xếp. Giọng cô bình thản đến mức chính mình cũng ngạc nhiên. Ông chồng không hề nghi ngờ gì. Chỉ dặn: Lạnh quá thì mặc ấm, đừng có cố gắng quá.

Haneda cũng dùng cách tương tự — thông báo với vợ rằng phải đi công tác Sapporo.

Và thế là, trong khi hai người đàn ông tin rằng vợ mình đang bận rộn ở hai đầu đất nước, Yu và Haneda lại đặt phòng tại một khách sạn nhỏ ở Hakone.

---

Khách sạn suối nước nóng nằm trên sườn núi, xung quanh chỉ có tiếng rì rào của rừng và hơi nước lan tỏa. Khi Haneda mở cửa phòng, Yu đã ở đó — thay đồ ngủ, ánh đèn vàng chiếu lên đường cong cơ thể. Anh ta bước vào, đóng cửa, và từ khoảnh khắc đó, mọi thứ vỡ tan.

Không có lời thoại dư thừa. Không cần sự lãng mạn giả tạo. Họ lao vào nhau như hai người đã mất rất nhiều ngày tháng để chờ đợi khoảnh khắc này. Hôn nhau trên sàn gỗ, trên bồn tắm, bên cạnh cửa sổ nhìn ra ánh trăng. Yu khóc — không rõ là hạnh phúc hay đau khổ. Haneda ôm cô, xoa lưng, thì thầm: Cứ khóc đi, mai lại phải về.

Đúng vậy, mai lại phải về.

---

Vài tháng trôi qua, chuyến công tác lặp lại nhiều lần. Họ giỏi che giấu đến mức bạn bè và đồng nghiệp không hề hay biết. Họ có hệ thống — một mã bí mật trong điện thoại, lịch trình giả, thậm chí cả trang web đặt phòng đứng tên người khác. Mỗi tháng, họ dành ra ít nhất một cuối tuần bên nhau, dù chỉ vài tiếng đồng hồ.

Nhưng rồi, vào một buổi tối mùa thu, Haneda nhận ra Yu có điều khác lạ. Cô ấy hung hăng hơn, dữ dội hơn, khao khát hơn mức bình thường. Đôi khi cô ấy thì thầm trong lúc gần gũi: Đừng xa em, đừng rời khỏi em.

Sau đó, Haneda mới biết lý do. Công ty chồng Yu chuyển ông ta từ Tokyo xuống Fukuoka — cách hàng trăm cây số. Yu sẽ phải đi theo chồng. Cả hai sẽ không còn gặp nhau thường xuyên được nữa, ít nhất là trong một khoảng thời gian dài.

---

Buổi gặp cuối cùng trước khi chia xa diễn ra trong phòng khách sạn cũ quen thuộc. Lần này, cả hai đều im lặng nhiều hơn. Haneda nằm trên giường, tay vòng qua lưng Yu, kéo cô lại gần. Sau này thì sao? — anh hỏi.

Yu cắn môi. Em chưa biết.

Chúng ta không thể tiếp tục như thế này mãi được.

Cô biết anh nói đúng. Nhưng cô không có câu trả lời.

---

Tháng ngày ở Fukuoka trôi qua chậm chạp. Yu chăm sóc gia đình, nấu ăn, dọn dẹp, tuyệt nhiên không có cơ hội nào để lén lút đi gặp Haneda. Họ liên lạc qua tin nhắn, qua điện thoại vào lúc nửa đêm khi cả nhà đã ngủ. Những tin nhắn ngắn ngủi nhưng nặng trĩu: Anh nghĩ em chưa? — Mỗi ngày. — Đến khi nào?

Haneda cũng thay đổi. Trước đây anh ta giữ khoảng rời — coi mối quan hệ này như một lối thoát khỏi cuộc hôn nhân nhàm chán. Nhưng giờ đây, khi nỗi sợ mất đi Yu trở nên rõ ràng, anh ta bắt đầu nhận ra mình yêu cô thật sự. Không phải ham muốn nhất thời, mà là thứ gì đó sâu hơn, đau hơn, đáng sợ hơn.

Anh ta ghét chính mình vì đã để mọi chuyện đi quá xa. Anh ta ghét mình vì không thể dừng lại.

---

Vào một đêm mùa đông, Yu nhận được cuộc gọi từ Haneda. Giọng anh ta khàn đặc: Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta đến Hakone không?

Có.

Em có hối hận không?

Yu nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn đường lấp lánh trên mặt tuyết. Cô im lặng rất lâu rồi nói: Em hối hận vì phải chọn giữa hai thứ. Nhưng nếu quay lại, em vẫn sẽ làm vậy.

Điện thoại im lặng. Rồi Haneda nói: Ngày mai anh đến Fukuoka. Đừng hỏi tại sao.

---

Ngày hôm sau, Haneda xuất hiện trước cổng nhà Yu đúng giờ tan ca. Hai đứa con nhỏ đang ở nhà mẹ vợ, chồng Yu đi công tác đột xuất. Yu bước ra ngoài với vali nhỏ — vali mà cô đã đóng sẵn từ hôm trước, như thể cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu.

Haneda nhìn cô, mắt đỏ hoe. Đi cùng anh?

Yu gật đầu. Lần đầu tiên trong bao nhiêu năm, cô không nói dối. Cô không cần phải nói dối nữa.

---

Một năm trôi qua sau quyết định đó. Yu ly hôn chồng — không phải vì Haneda, mà vì cô nhận ra mình đã sống một cuộc đời không thuộc về mình. Haneda cũng ly hôn, đau khổ nhưng thanh thản. Hai đứa con gái nhỏ của Yu ở với bố, Haneda được quyền thăm con mỗi cuối tuần.

Họ thuê một căn hộ nhỏ ở Fukuoka. Không xa hoa, không hoàn hảo, nhưng là của họ. Sáng nào Haneda cũng pha cà phê, Yu thức dậy trong vòng tay anh, và họ cùng nhau ăn bữa sáng như những cặp đôi bình thường — điều mà trước đây họ phải đánh đổi bằng sự dối trá và đêm mất ngủ.

Nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những đêm Yu thức giấc giữa đêm, nhớ con gái, nuốt nước mắt. Có những lúc Haneda tự hỏi: Mình có đúng không? Câu trả lời chưa bao giờ rõ ràng, nhưng anh ta biết một điều — sống giả dối suốt bao năm còn đau hơn bất kỳ hậu quả nào của sự thật.

---

Cuối cùng, Yu cũng hiểu rằng nói dối chồng đi công tác để ngoại tình với đồng nghiệp không phải là giải pháp — nó chỉ là cách cô tự lừa dối bản thân rằng mình có thể vừa giữ tất cả, vừa không mất gì. Sự thật là: mỗi lần nói dối, cô đánh mất một phần chính mình. Và chỉ khi dám đối mặt — với chồng, với gia đình, với chính Haneda — cô mới thực sự tìm được bình yên.

Không phải cái kết cổ tích. Không phải sự tha thứ dễ dàng. Mà chỉ là hai con người mệt mỏi, đầy lỗi lầm, quyết định chọn nhau — bằng sự thật, không phải bằng lời dối trá.

Thu gọn...