Phim Phải lòng bố chồng – Yuri Hirose Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Phải lòng bố chồng – Yuri Hirose Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Phải lòng bố chồng – Yuri Hirose Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Yuri Hirose

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Năm năm kể từ ngày cưới, Yuri Hirose vẫn nhớ rõ cái cảm giác hồi hộp khi đeo nhẫn vào ngón tay — ngón tay mà cô tưởng rằng sẽ siết chặt lấy mình suốt đời. Chồng cô, Takeshi, cũng là đồng nghiệp cùng phòng ban. Hai người quen nhau từ những ngày còn lân la ở công ty, rồi tình cảm nảy nở tự nhiên như gió xuân. Lúc ấy, Yuri tưởng mình đã tìm được bến đỗ bình yên.

Nhưng cuộc sống nào có đơn giản như lời hứa.

Từ khi về chung một nhà, Yuri như sống trong một cuộc đua marathon không có đích. Takeshi tính tình ôn hòa, nhưng cũng chính sự ôn hòa ấy khiến anh ta không có chút khát vọng nào vượt ra khỏi vùng an toàn. Ngược lại, Yuri từ nhỏ đã quen với việc tự bươn chải. Mẹ cô mất sớm, cha cô đi làm xa, nên cô lớn lên trong sự tự lập tột độ. Khi bước vào đời, Yuri lao vào công việc bằng tất cả sức lực mình có. Cô không ngại ở lại văn phòng đến khuya, không ngại nhận thêm dự án, không ngại tự mình học thêm những kỹ năng mới. Thành quả đến dần — lần thăng chức đầu tiên, lần được khen thưởng trước toàn công ty, rồi lần Yuri ngồi vào vị trí quản lý mà nhiều người phải nể nang.

Cô thăng tiến nhanh đến mức chính bản thân mình cũng chưa kịp thích nghi. Và Takeshi — người đàn ông mà cô từng nghĩ sẽ là bờ vai vững chắc — lại bắt đầu thay đổi.

Ban đầu chỉ là những câu nói nhỏ nhặt. Sao em về muộn thế? — giọng anh ta bình thản, nhưng đôi mắt lại tối sầm. Anh nấu cơm chờ em từ chiều, em có nhớ không? — câu hỏi mang theo sự trách móc lộ liễu. Yuri gật đầu, mỉm cười xin lỗi, rồi vội vã chạy vào bếp ăn cho xong bữa. Cô không muốn tranh cãi. Cô mệt. Cô chỉ muốn sau những giờ làm việc dài mệt mỏi, nhà cửa là nơi để cô nghỉ ngơi, chứ không phải một chiến trường mới.

Nhưng Takeshi không muốn để yên. Anh ta bắt đầu so sánh — dù không trực tiếp. Anh ta nhắc lại chuyện bạn bè cùng lứa đã có con, đã mua nhà, trong khi hai vợ chồng Yuri vẫn sống chung với nhau trong căn hộ thuê. Rồi anh ta đổ lỗi cho công việc của Yuri. Nếu em ít đi làm một chút, chúng ta đã có thể... — câu nói luôn dang dở, để Yuri tự điền vào phần trống.

Yuri im lặng. Không phải vì cô không có gì để nói, mà vì cô hiểu rằng nói với Takeshi lúc này chỉ vô ích. Anh ta không nghe. Anh ta chỉ muốn một người vợ ở nhà, nấu cơm, dọn dẹp, và mỉm cười chào anh ta mỗi tối. Yuri không phải là người như vậy, và cô cũng không muốn trở thành người như vậy.

Rồi một buổi tối, Yuri về nhà sau một ngày dài — dài đến mức cô gần như quên mình đã ăn gì lần cuối — thì thấy chồng đang đứng trước bàn ăn, tay cầm điện thoại, mặt nghiêm nghiêm. Takeshi ngước lên nhìn cô, và Yuri đọc được trong mắt anh ta một thứ gì đó mà cô chưa từng thấy trước đây: sự bực bội đến mức gần như tuyệt vọng.

Bố mẹ anh sẽ chuyển đến ở cùng chúng ta tuần sau.

Yuri chớp mắt. Anh... có hỏi em trước không?

Quyết định của gia đình. Takeshi buông câu này ra như thể đó là lý do đương nhiên nhất thế giới. Họ già rồi, cần người chăm sóc. Và mình là con trai, phải lo cho cha mẹ.

Yuri muốn nói gì đó. Cô muốn nói rằng căn hộ hai phòng ngủ này chật chội lắm, rằng cô bận rộn lắm, rằng mẹ chồng và cô chưa bao giờ hợp nhau. Nhưng nhìn vào gương mặt cứng rắn của Takeshi, cô nuốt tất cả ngọt ngào vào trong. Cô gật đầu.

Và thế là chỉ hai ngày sau, cuộc sống của Yuri xoay chuyển theo hướng mà cô chưa bao giờ muốn.

---

Bà Sachiko — mẹ chồng Yuri — là kiểu phụ nữ truyền thống Nhật Bản điển hình. Bà nghiêm khắc, khó tính, và có cái nhìn khó chịu về mọi thứ xung quanh. Bà không bao giờ hài lòng với cách Yuri nấu ăn, cách Yuri dọn nhà, cách Yuri nói chuyện với chồng. Mỗi bữa cơm, bà đều tìm ra chỗ để chê bai. Cơm hơi nhạt hôm nay nhỉ? Sashimi không được cắt đều lắm. Con dâu bây giờ khác xưa quá.

Những lời nói nhẹ nhàng như không, nhưng tích tụ lại thành những mũi kim nhọn hoắt đâm vào lòng Yuri. Cô không ghét bà Sachiko — vì ghét thì cũng phải tốn sức — nhưng cô kiệt sức vì phải đối mặt với bà mỗi ngày.

Ông Haruki — bố chồng Yuri — thì khác hoàn toàn.

Lần đầu tiên Yuri gặp ông tại lễ cưới, cô chỉ ấn tượng một người đàn ông gầy gò, tóc hoa râm, mặc bộ vest cũ nhưng sạch sẽ. Ông không nói nhiều, chỉ gật đầu chào cô bằng nụ cười nhẹ nhàng ở khóe miệng. Yuri hồi đó còn bận rộn lo liệu tiệc cưới nên không để ý ông nhiều. Nhưng giờ đây, khi hai người sống chung dưới một mái nhà, Yuri bắt đầu nhận ra những điều mà trước đây cô chưa từng để ý.

Ông Haruki dậy rất sớm mỗi sáng, trước khi mặt trời kịp nhô lên khỏi mái nhà. Yuri thường nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phòng khách vào khoảng năm giờ sáng — tiếng ông lau dọn nhà cửa, xếp gọn quần áo của Yuri bị vắt trên ghế, rửa bát đĩa mà Yuri để sót lại từ đêm hôm trước. Yuri lần đầu phát hiện thì đã gần sáu giờ sáng, cô thức dậy sau một đêm làm việc quá khuya, thấy bàn ăn đã được bày biện gọn gàng, chậu rửa bát sạch bong, và ông Haruki đang đứng bên cửa sổ, tay cầm tách trà, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.

Cô dậy rồi à, ông quay lại, giọng trầm và ấm. Hôm nay trời lạnh, cô nhớ mặc áo dày khi ra ngoài nhé.

Yuri gật đầu, cảm thấy có gì đó lạ lùng trong lồng ngực. Cô không quen được ai quan tâm kiểu này — nhẹ nhàng, không đi kèm áp lực, không có lời trách móc ẩn sau nụ cười.

Những ngày tiếp theo, Yuri bắt đầu để ý nhiều hơn. Ông Haruki luôn nhẫn nãi với bà Sachiko — dù vợ mình có cáu gắt hay nói nặng lời, ông vẫn im lặng, thỉnh thoảng đặt nhẹ tay lên vai bà, khẽ an ủi. Ông không bao giờ tranh cãi. Ông không bao giờ nổi giận. Yuri từng nghĩ đó là sự yếu đuối, nhưng dần dần cô nhận ra đó là một thứ sức mạnh khác — kiên nhẫn, bền bỉ, im lặng nhưng sâu sắc.

Và ông đối với Yuri — Yuri không hiểu sao — luôn mang một sự quan tâm đặc biệt. Không phải kiểu bố chồng thông thường, chỉ dừng lại ở mức lễ phép xã giao. Ông nhớ Yuri thích uống trà xanh nên trong tủ bếp bỗng dưng xuất hiện cả hộp trà matcha cao cấp. Ông để ý rằng Yuri hay nhăn mặt khi ngồi lâu trước máy tính, nên bỗng dưng một tối ông mang về một chiếc gối đỡ lưng, đặt lên ghế văn phòng của cô mà không nói gì. Yuri hỏi thì ông chỉ cười, vén áo khoác lên, tay hơi run run bảo: Ghe mua ở ngoài, thấy hợp với cô.

Cô muốn nói gì đó cảm ơn, nhưng lời nuốt lại trong cổ họng, vì tim cô đập nhanh hơn bình thường một nhịp.

Thu gọn...