Căn phòng học trống trải chiều mai chìm trong im hơi ngột ngạt. Riley Reid gật đầu lia lịa, tập trung cao độ vào bài kiểm tra cuối kỳ môn Nghiên cứu Văn học với giáo viên Nicole Aniston. Phía đối diện, Xander Corvus ngáp dài, như thể bài thi chữ Hán trước mặt. Thời gian trôi qua, Riley lướt đề bài nhanh như chớp, ngòi bút chạy trên giấy còn Xander chỉ ngồi bơ vơ, trông như người lạc lối trong sa mạc tư tưởng.
Xong rồi cmnr Riley! Cậu làm bao nhiêu? Xander thì thầm, giọng vừa thèm thuồng vừa chua chát.
Riley lướt nhanh bài bạn học, nhăn mày: Chắc tao bị cô cho điểm kém rồi này, cậu thì... gần như trống trơn. Cô ngước nhìn đồng hồ, Mười phút nữa cô tới.
Hơi thở Xander đột nhiên trở nên nặng nề. Cậu đứng dậy, tiến lại gần bàn Riley, ánh mắt lấp lánh thứ gì đó đầy mưu mô. Ê Riley, cậu... cậu nghĩ sao? Cậu thấp giọng như bật mật, bàn tay đặt nhẹ trên mép bàn Riley, Tao có một đề nghị... 'đặc biệt'.
Riley khẽ giật mình, quay lại: Gì đấy?
Xander nheo mắt, nở một nụ cười quyến rũ góc kẹo, giọng trầm ấm: Thay vì tao ngồi đó đếm chờ đồng hồ, cậu... dùng chút 'khả năng' đặc biệt của tao. Tao sẽ phụ cậu. Cậu nhìn Riley chăm chú, Cái kiểu... tận tâm đến tận cùng ấy. Cậu chỉ cần... cho tao đáp án thôi. Deal?
Riley sững sờ. Cậu ta đang ám chỉ điều gì đó? Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, Xander đã nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống sàn ngay cạnh Riley, nghiêng đầu xuống dưới mép bàn Riley, giọng thì thầm đầy mê hoặc: Tao sẽ 'mút' cho cậu... cái gì đó thật ngon ngọt... ngược lại, cậu chỉ cần cho tao từng câu chữ thôi. Được không cô giáo Riley?
Riley cheeks ửng hồng, cảm nhận hơi thở và ánh nhìn đầy dâm dật của Xander áp sát. Cô muốn hét lên, muốn đuổi cậu ta, nhưng... cái nỗi lực bất lực trước bài thi quá, cộng với ánh mắt đầy mời gọi kia... Cô gật đầu không ổn định, trái tim đập thình thịch. Được... được thôi... nhanh lên!
Riley vừa rút cái lẻm ra khỏi vỏ bút, vừa cố gắng tập trung nói đáp án thứ nhất... thì cánh cửa phòng học bật tung ra.
Nicole Aniston xuất hiện như chính nữ thần của kỷ luật bộ môn. Cô khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc như dao cứa thẳng vào hai bóng người đang lúi húi dưới một chiếc bàn trong phòng trống. Riley Reid? Xander Corvus? Các trò... ở đây làm gì?
Hai học sinh như bị sét đánh ngang tai. Xander phổng phềng ngồi bệt xuống đất, Riley giật mình để bút rơi rạch một cái, mặt đỏ bừng như tôm luộc. Bầu không khí chợt chuyển từ cuộc trao đổi mật nghị đầy nguy hiểm sang một giờ học đặc biệt kinh hoàng.
Nicole tiến vào từng bước, giày da gõ lách cách trên sàn nhà. Trò nào cô nấy mà, mỉm cười nhẹ nhưng lạnh lẽo, lớp học trống mà các trò lại... 'học nhóm' ở đây? Rất sáng tạo?
Xander lẩm bẩm: Dạ... dạ cô, chúng con đang... ôn bài ạ...
Ôn bài? Nicole bật cười ngắn, giọng cắt ngang, Ôn cách... 'đọc vị' đề thi của nhau? Hoặc... 'phục vụ' lẫn nhau? Cô chỉ tay rõ ràng về phía tư thế Riley và Xander lúc nãy. Các trò tưởng cô không nhìn thấy gì sao? Đây là hành vi nghiêm trọng, vượt ngoài khuôn phép lớp học!
Riley và Xander cúi đầu, im lặng như tượng. Sắp tới đây, hai trò sẽ... tổng vệ sinh lớp học đầy đủ nhất, Nicole tuyên bố, giọng nghiêm khắc, Và nếu muốn đỗ môn, bài thi lại này... phải thể hiện thực lực, không phải 'sức mạnh' của cái lưỡi hay bàn tay nào khác. Cô dừng lại, mắt lướt qua Riley đỏ bừng, Xander lí nhí, Cô muốn thấy sự tập trung, kiến thức, và thái độ nghiêm túc. Hiểu chưa? Trò nào cô nấy.
Hai trò gật đầu lia lịa. Nicole quay người, khoác áo khoác nhẹ nhàng: Cô đi trước, nhớ dọn lớp sạch sẽ, không tốn thêm 'phí' gì nữa nhé. Đóng cửa lại, tiếng bước chân tan biến, nhưng lời cảnh告 và cái nhìn đầy quyền lực của Nicole vẫn còn vang vọng trong căn phòng... giờ đây chỉ còn tiếng lau chùi, lau chùi và sự ngượng ngùng đến ngập mặt của hai đạo diễn chuyên nghiệp vừa bị lật kèo. Phép màu giáo dục lại một lần nữa chiến thắng sự lười biếng và những cám dỗ bên lề.







