Đừng coi thường phụ nữ, nhất là trong những công việc mà xã hội vẫn nghĩ phải là đàn ông mới làm được như sửa xe hơi. Câu chuyện này của Georgie Lyall chính là một minh chứng sống động về định kiến vô căn cứ và hậu quả nó gây ra.
Một buổi sáng nắng ráo, chiếc xe hơi của anh chàng da trắng cuối cùng cũng xong vịt trong garage. Anh gọi điện, Giờ tôi qua lấy xe nhé! Thật bực bội khi đến nơi, anh không thấy ai quen quen, chỉ có một người phụ nữ - Georgie Lyall - đang cặm cụi làm việc dưới gầm xe, mồ hôi hột trên trán, dầu mỡ lem luốc trên tay áo kaki. Chào anh, anh là khách hẹn hôm qua ạ? - Georgie nâng mắt lên, cố nở một nụ cười mệt mỏi. Ngay lập tức, ánh mắt anh chàng thay đổi. Hả? Cửa hàng này toàn phụ nữ hết à? Xe tôi sao chưa xong? Bảo hôm nay lấy mà giờ vẫn chưa xong? Phải cậu này à? - Cái mặt lơ thơ, giọng điệu đầy ngờ vực khiếc nhị, như thể việc một phụ nữ sửa xe cho mình là một sự xúc phạm gì đó. Anh không nói lời nào về chất lượng công việc, không hỏi xem có vướng mắc gì, chỉ tập trung vào sự kiện bà này là người sửa xe cho tôi. Georgie cảm nhận rõ thái độ đó - sự coi thường, lời ngầm: Phụ nữ làm cái nghề này được gì? Chắc chắc kém cỏi lắm. Cô thở dài, cái mệt không chỉ đến từ việc cơ thể, mà từ sự chối bặt này. Xe anh chưa xong em xin lỗi. Mai anh qua lấy được rồi ạ. - Cô cố giữ thái độ chuyên nghiệp, nhưng giọng đã lạnh đi. Sao mai? Tôi trả tiền dịch vụ, tôi phải lấy xe ngay! Chết chắc rồi! Gọi ông chủ lên đây! Thái độ của bà khiến tôi cực kỳ không hài lòng! - Anh chàng bắt đầu quạu nịnh, tay chỉ tay chân chỉ chân, như thể Georgie đã ăn cắp của anh ấy. Bảo sếp tôi lên ngay! Tôi không chấp nhận làm việc với người... người như vậy! - Cái người như vậy khiến những thợ sửa khác trong garage ngừng bận rộn, quay sang nhìn. Georgie nhìn thẳng vào anh, đôi mắt xanh sâu thẳm bỗng rực lên một sự kiêu hãnh lạnh lùng. Được thôi, anh chờ. Nhưng anh đừng quên, tay em vẫn đang chạm vào xe của anh. - Lời nói nhẹ nhàng như dao sắc, cắt đứt sự cuồng loạn của anh ta. Dù anh chàng da trắng kiêu ngạo vẫn lải nhải điện thoại, Georgie không hề nao núng. Cô bước thẳng vào văn phòng, gọi cho chủ quản. Giải thích nhanh, rõ ràng, không thêm một giận hờn vô bổ nào. Chỉ nói: Có khách không hài lòng vì tôi là người phụ nữ giữ xe của anh ta. Yêu anh ấy lên gặp anh. Chủ quản - người hiểu rõ tay nghề bậc thầy và sự tận tâm của Georgie - chỉ mỉm cười. Georgie, cứ việc làm việc. Còn anh kia... để tôi xử lý.
Một lát sau, chủ quản bước ra, ánh mắt kiên định, giọng điềm tĩnh nhưng uy quyền: Xin lỗi anh đã phải chờ lâu. Xe anh đã kiểm tra kỹ lưỡng, không còn vấn đề gì. Georgie là chuyên gia giỏi nhất của garage này, bất kể giới tính. Anh muốn nhận xe ngay? Anh chàng da trắng im lặng. Ánh mặt trời chiếu qua cửa kính garage, hắt dài những vệt dầu mỡ trên sàn bê tông ngượng ngùng. Anh nhìn Georgie một lần nữa - không còn ánh coi thường, mà là sự ngượng nghịu, bối rối. Tay cô cầm chìa xe đưa qua, sạch sẽ đã lau bớt dầu mỡ. Chúc anh lái xe an toàn. - Georgie mỉm cười nhẹ. Anh nhận lấy chìa khóa, lắp bắp cảm ơn rồi nhanh chóng bước ra khỏi garage, để lại không khí tĩnh lặng. Mọi người quay lại làm việc, nhưng ánh nhìn họ dành cho Georgie lúc này không chỉ là sự kính nghiệp, mà còn là đồng cảm. Một câu thì thầm nhỏ vang lên: Đừng coi thường phụ nữ, Georgie chứng minh rồi họ có thể làm bất cứ thứ gì đàn ông làm được, thậm chí còn cẩn thận và tỉ mỉ hơn. Định kiến có thể khiến người ta bỏ lỡ những chuyên gia tài năng nhất. Cửa hàng sửa xe này giờ lại rộn ràng tiếng máy, nhưng bài học về sự tôn trọng dù là trong một garage dầu mỡ vẫn còn đọng lại, nhắc nhở mỗi khách hàng: Năng lực không phân biệt giới tính.







