Cấp trên không thể cưỡng lại trước em thư ký có cặp vú quá đẹp khi đi công tác
Azusa là kiểu thực tập sinh khiến người ta vừa bực vừa không nỡ mắng.
Cô ấy được phân về dưới quyền tôi với vai trò thư ký dự án, mang theo một chồng hồ sơ còn thơm mùi giấy mới, một nụ cười lúc nào cũng hơi vội và cái thói xin lỗi đến mức thành phản xạ. Chỉ cần tôi nhìn vào tập tài liệu cô ấy để quên đóng dấu, hay chiếc thẻ nhân viên treo ngược trên ngực, là tôi biết ngay: hôm nay lại phải chạy theo dọn việc cho cô bé này.
Không, phải gọi là cô ấy mới đúng.
Azusa đã là người lớn. Chỉ là cái vẻ ngây ngô, vụng về ấy khiến người khác dễ nhầm cô thành đứa trẻ cần được nhắc từng chút một.
Chuyến công tác lần đó đáng lẽ chỉ kéo dài một ngày. Chúng tôi đến thị trấn nhỏ để gặp đối tác, ký xong bộ hợp đồng rồi bắt chuyến tàu cuối về. Mọi thứ suôn sẻ đến mức tôi tưởng mình cuối cùng cũng được nghỉ một buổi tối yên lành.
Nhưng rồi Azusa làm mất phong bì bản thảo.
Cô ấy hoảng đến mức mặt trắng bệch, lật từng ngăn túi, lục tung cả ghế sau taxi, rồi chạy ngược về phòng họp với đôi giày cao gót chưa quen chân. Tôi đứng nhìn cô ấy tất bật, vừa thở dài vừa xách cặp đi theo.
“Sếp… em xin lỗi.”
“Em lúc nào cũng xin lỗi.”
“Nhưng lần này em thật sự xin lỗi.”
Tôi muốn mắng, nhưng nhìn cái cách Azusa cúi đầu, mái tóc mềm rũ xuống che nửa gương mặt, lời trách cứ lại mắc ở cổ. Cuối cùng, tôi chỉ lắc đầu, bảo cô đi theo tôi.
Chúng tôi tìm được phong bì ở quầy lễ tân khách sạn đối diện. Nhưng cũng vì耽误 nửa tiếng đồng hồ ấy, chuyến tàu cuối vừa rời khỏi sân ga.
Azusa đứng bên cạnh tôi, nhìn bảng giờ tàu đã tắt đèn, đôi vai nhỏ dần chùng xuống.
“Là lỗi của em…”
“Biết rồi.”
“Sếp đừng nói vậy…”
“Không nói thì em cũng tự nhận rồi còn gì.”
Cô ấy im lặng. Đêm đó thị trấn nhỏ rơi vào một thứ tĩnh lặng đến ngột ngạt. Phố vắng, đèn đường vàng vọt, vài quán ăn đã đóng cửa từ lâu. Tôi gọi vài nơi nghỉ chân, chỗ thì hết phòng, chỗ thì chỉ nhận khách đặt trước. Đến khi tìm được một lữ quán nhỏ ven đường, người chủ chỉ còn đúng một phòng trống.
Một phòng.
Hai người.
Azusa nghe vậy, mặt đỏ lên ngay, hai tay ôm chặt quai túi.
“Hay là… em ra ga ngủ cũng được.”
“Em định để tôi báo với phòng nhân sự rằng thực tập sinh của tôi bị cảm vì ngủ ghế chờ tàu à?”
“Nhưng…”
“Vào đi.”
Căn phòng không lớn, trải chiếu tatami, có một chiếc bàn thấp, máy sưởi cũ chạy rè rè và cửa sổ mở ra khoảng sân sau tối đen. Mưa bắt đầu rơi, tiếng nước gõ lộp độp trên mái ngói. Azusa ngồi co ro ở góc phòng, vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, chiếc áo sơ mi hơi nhăn vì cả ngày奔波.
Tôi mua hai hộp cơm tiện lợi và một chai rượu nhỏ. Ban đầu chỉ định uống cho ấm bụng, không nghĩ nhiều. Nhưng rượu vào, không khí trong phòng cũng chậm lại. Azusa nói nhiều hơn thường ngày. Cô ấy kể về lần đầu đi làm, về việc sợ bị đánh giá, sợ tôi nghĩ cô không đủ năng lực.
“Em biết em vụng về.” Cô cúi nhìn chén rượu trong tay. “Nhưng em thật sự muốn làm tốt.”
Tôi nhìn cô một lúc lâu.
Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt Azusa, làm đôi mắt cô long lanh hơn mọi khi. Cô kéo nhẹ vạt áo trước ngực, có lẽ vì lạnh, có lẽ vì ngại. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra điều mà những ngày ở văn phòng tôi vẫn cố lảng tránh: Azusa không chỉ đáng yêu vì sự ngô nghê. Cô ấy cuốn hút theo một cách rất người lớn, rất thật, đến mức càng cố xem cô như cấp dưới, tôi càng khó giữ khoảng cách.
Tôi tự nhắc mình: mày là cấp trên. Dừng lại.
Nhưng lý trí không phải lúc nào cũng nghe lời.
Azusa đặt chén rượu xuống, rồi bất ngờ hỏi:
“Sếp có ghét em không?”
Tôi sững lại.
“Sao em nghĩ vậy?”
“Vì em toàn gây rắc rối.”
“Đó là hai chuyện khác nhau.”
Cô ngẩng lên nhìn tôi. Đôi mắt ấy không còn vẻ trẻ con như ban ngày. Có gì đó rất rõ ràng trong đó, khiến tôi phải né đi.
“Vậy sao mỗi lần nhìn em, sếp lại lảng tránh?”
Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Tôi biết mình nên cười cho qua, nên đứng dậy, nên nhắc cô đi tắm rồi đi ngủ như một người quản lý đàng hoàng. Nhưng tôi không làm được. Có lẽ vì đêm quá muộn. Có lẽ vì thị trấn này quá vắng. Cũng có lẽ vì Azusa đang ngồi ngay trước mặt tôi, không còn là cô thư ký thực tập vụng về, mà là một người phụ nữ khiến tôi mất bình tĩnh.
“Azusa,” tôi nói, giọng khàn hơn dự định. “Em có biết mình đang hỏi gì không?”
Cô gật đầu rất nhẹ.
“Em biết.”
“Không phải vì rượu.”
“Không phải.”
“Không phải vì em sợ tôi thất vọng.”
“Cũng không phải.”
Cô đặt tay lên mu bàn tay tôi. Bàn tay cô hơi lạnh.
“Nếu em làm sếp khó chịu, em xin lỗi. Nhưng… hôm nay em không muốn bị xem như một đứa trẻ.”
Câu nói ấy đánh vào tôi mạnh hơn bất kỳ cử chỉ nào.
Tôi nhìn cô, cố giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
“Nếu tiếp tục, ngày mai mọi thứ sẽ không còn như cũ.”
Azusa cắn nhẹ môi, rồi gật đầu.
“Em biết.”
“Và nếu em không thật sự muốn, tôi sẽ dừng ngay.”
“Em muốn.”
Cô nói rất nhỏ, nhưng đủ rõ.
Không còn lý do nào để giả vờ nữa.
Tôi kéo cô lại gần. Nụ hôn đầu tiên xảy ra chậm rãi, như thể cả hai đều đang dò xét ranh giới mong manh giữa sai và đúng. Azusa run nhẹ trong vòng tay tôi, nhưng không lùi lại. Cô đáp lại bằng sự vụng về rất riêng, khiến tôi vừa thấy tội nghiệp vừa thấy tim mình đập loạn.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Bên trong, tiếng máy sưởi rè rè, hơi rượu còn vương trên đầu lưỡi, và mọi chức danh ngoài kia bỗng trở nên xa lạ. Tôi không còn là người quản lý nghiêm khắc. Azusa cũng không còn là cô thực tập sinh chỉ biết cúi đầu xin lỗi.
Đêm ấy, chúng tôi để mặc bản thân bị cuốn đi.
Không ai nói nhiều. Không ai nhắc đến quy định, đến vị trí, đến ngày mai. Chỉ có hơi thở, cái chạm tay, và sự im lặng nặng trĩu của hai người trưởng thành đang tự nguyện bước qua một ranh giới mà lẽ ra không nên chạm vào.
Sáng hôm sau, Azusa tỉnh trước tôi.
Tôi nghe tiếng cô mặc áo, tiếng kéo khóa túi, rồi một tiếng thở dài rất nhẹ.
“Sếp…”
Tôi mở mắt.
Cô đứng bên cửa sổ, tóc còn rối, gương mặt đỏ nhẹ vì ngượng. Không còn vẻ hoạt bát thường ngày, cũng chẳng còn cái dáng tất bật như thể thế giới sắp sụp đến nơi. Azusa nhìn tôi, rồi hỏi:
“Hôm nay… em vẫn là thực tập sinh của sếp, đúng không?”
Tôi ngồi dậy, đầu óc vẫn còn nặng sau đêm không ngủ.
“Đúng.”
Cô cúi xuống.
“Nếu sếp muốn quên chuyện tối qua, em sẽ…”
“Azusa.”
Tôi ngắt lời cô.
Cô im lặng.
“Nếu em hối hận, tôi sẽ không ép em nói thêm gì. Nhưng đừng xin lỗi chỉ vì đã thành thật.”
Azusa nhìn tôi lâu hơn một chút, rồi gật đầu.
“Em không hối hận. Chỉ hơi sợ.”
Tôi cười nhạt.
“Tôi cũng vậy.”
Chuyến tàu đầu về thành phố đến muộn mười lăm phút. Azusa đứng cách tôi hai bậc cửa, vẫn như hôm trước, vẫn để quên ví, vẫn khiến tôi phải nhắc cô cầm giấy tờ. Nhưng giữa chúng tôi có thêm một khoảng lặng khác, không thể gọi tên.
Khi tàu lăn bánh, thị trấn nhỏ dần lùi lại sau màn mưa.
Azusa nhìn ra cửa kính, khẽ nói:
“Tối qua… cảm ơn sếp đã hỏi em.”
Tôi không trả lời ngay.
Bởi tôi biết, có những cám dỗ không chỉ đến từ vẻ đẹp của một người. Nó đến từ khoảnh khắc người ta tưởng mình có thể trốn khỏi mọi quy tắc, mọi chức danh, mọi lý trí.
Và tôi, người đáng ra phải tỉnh táo hơn, đã thua ngay khoảnh khắc ấy.







