ADN-714_Ông chồng ngủ với nữ thám tử mình thuê để điều tra vợ
Tôi từng tự nhủ mình là kẻ đạo đức nhất trên đời, loại người nhìn ai ngoại tình là khinh bỉ ngay, thấy họ đáng bị trừng phạt nặng tay. Công việc thám tử tư của tôi chính là vũ khí để lật tẩy những bí mật bẩn thỉu ấy, và tôi tự hào lắm vì đã giúp bao gã chồng, bà vợ lấy lại công bằng. Nhưng rồi vụ này đến, mọi thứ đảo lộn hết.
Người đàn ông thuê tôi tên là Hiroshi, một gã trung niên điển trai, làm lương cao nhưng sống giản dị, yêu vợ con đến mức cuồng si. Hắn kể vợ mình hay đi khuya, điện thoại lúc nào cũng khóa chặt, và hắn đau đớn vì nghi ngờ cô ta có nhân tình. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn khi giao tiền đặt cọc, tôi thấy lòng mình mềm nhũn. Chị ơi, em tin chị thôi, hắn nói, giọng run run. Tôi gật đầu, hứa sẽ theo sát ả vợ đến tận cùng.
Vài ngày lùng sục, tôi chụp được bằng chứng: ả ta lén lút gặp gã tình nhân ở quán bar, rồi kéo nhau về khách sạn. Đêm định mệnh ấy, tôi mai phục ở phòng bên cạnh, máy quay giấu kỹ trong vali. Hiroshi khăng khăng đòi đi cùng để chứng kiến tận mắt, bảo rằng hắn cần sức mạnh từ tôi. Tôi miễn cưỡng đồng ý, nghĩ chỉ là hỗ trợ chuyên môn.
Phòng khách sạn tối om, chỉ le lói ánh sáng từ khe cửa thông sang phòng bên. Tiếng cười đùa, tiếng quần áo sột soạt vọng sang rõ mồn một. Hiroshi ngồi sát bên tôi trên ghế sofa chật hẹp, hơi thở hắn nặng nề, tay siết chặt thành nắm đấm. Cô ấy... cô ấy đang làm thế thật sao? hắn thì thầm, giọng vỡ òa. Tôi đặt tay lên vai hắn an ủi, bảo Yên tâm, bằng chứng đủ rồi. Nhưng rồi, giữa cơn đau đớn ấy, hắn quay sang, nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh nước: Chị là người phụ nữ tuyệt vời nhất em từng gặp. Không như cô ta... Chị mới là người em cần.
Tim tôi đập thình thịch. Hắn kéo tôi lại gần, môi chạm môi trong khoảnh khắc hỗn loạn. Tôi biết rõ đây là sai bét, tôi là thám tử, hắn là khách hàng, và vợ hắn đang rên rỉ cách vách. Nhưng mùi nước hoa nam tính của hắn, bàn tay rắn chắc vuốt ve lưng tôi, và nỗi đồng cảm dồn nén bấy lâu bùng nổ. Tôi đáp lại, cởi bỏ lớp áo đạo đức cứng nhắc. Chúng tôi ngã vật ra giường, hắn xé toạc áo tôi, hôn hít khắp nơi như kẻ đói khát. Cơ thể hắn mạnh mẽ, khác hẳn những gã đàn ông tôi từng khinh miệt – hắn làm tôi run rẩy, hét lên trong khoái lạc mà tôi chưa từng biết.
Xong xuôi, nằm bên hắn, mồ hôi nhễ nhại, tôi mới nhận ra mình đã bước hụt. Chính tôi, kẻ từng căm ghét ngoại tình, giờ lại nếm trải nó – và nghiện mất rồi. Hiroshi ôm tôi thì thầm Em yêu chị, còn tôi chỉ biết im lặng, biết rằng báo cáo cuối cùng sẽ thay đổi tất cả. Nhưng giờ thì sao? Tôi đã là một phần của trò chơi bẩn thỉu ấy, và lạ thay, tôi chẳng hối hận chút nào.







