Sau một ngày làm việc căng thẳng, anh quyết định về sớm và mở cửa thấy hai cô nhân viên vẫn còn ngồi trong phòng khách. Họ ngại ngùng cúi mặt, lí nhí xin ở lại qua đêm vì trời mưa to, điện chập chờn. Ban đầu anh hơi bối rối, nhưng nhìn gương mặt họ lấm tấm nước mưa, anh gật đầu cho phép.
Vì nhà không có phòng trống, anh kê thêm một tấm nệm ở phòng ngủ của mình, hai cô nằm bên cạnh. Màn đêm tĩnh lặng khiến không khí càng thêm nhạy cảm. Cô ngồi bên trái bắt đầu kể chuyện công ty, rồi vô tình chạm vào cánh tay anh. Cô ngồi bên phải cũng không chịu thua, lén đặt tay lên đùi anh. Cả hai cùng đưa mắt nhìn anh, rồi nhìn nhau, cười khúc khích.
Dần dần, họ bắt đầu so sánh xem ai chạm anh nhiều hơn, ai cười duyên hơn, ai hôn lên má trước. Một cô thủ thỉ: Anh ơi, em thấy nhớ anh quá, cô kia liền nũng nịu: Anh nhớ em mới đúng. Anh chỉ biết cười trừ, mặt đỏ ửng, chẳng biết phản ứng thế nào.
Không khí trong phòng càng lúc càng nóng lên. Hai cô bắt đầu cởi bớt áo khoác, rồi cả áo trong, để lộ làn da trắng mịn. Họ vừa cười đùa vừa chạm vào nhau, tay luồn qua lại giữa anh. Cảm giác được hai cô gái xinh đẹp cùng chiều chuộng khiến anh ngây ngô, tim đập thình thịch.
Sau một lúc mơn trớn, cả ba cùng nằm xuống, cô này hôn anh say đắm, cô kia thì mơn trớn khắp người anh. Anh không kịp nghĩ gì, chỉ biết tận hưởng cảm giác ngọt ngào ấy. Cả hai cứ thay nhau âu yếm, không ai nhường ai, tạo nên một màn ân ái cuồng nhiệt.
Khi màn đêm tàn, anh vẫn còn choáng váng, chưa tin vào những gì vừa xảy ra. Hai cô nhân viên nằm bên cạnh, cười tủm tỉm, hài lòng vì đã chiếm được anh. Từ đó, những buổi làm việc thêm của anh và hai cô trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.







