Trong không gian yên tĩnh sau giờ làm, văn phòng chỉ còn lại tiếng động cơ lạnh của điều hòa và tiếng lật giấy xào xạc. Anh sếp vẫn ngồi đó, mắt lâu lâu lại liếc về phía góc bàn nơi cô thư ký đang cúi người kiểm tra lại sổ sách. Chiếc váy công sở bó sát của Angel Smalls trông như thể vẽ lên người, để lộ đường cong mảnh mai và đôi chân dài miên man. Mỗi khi cô cúi xuống, chiếc quần lót hồng nhạt lại lấp ló sau lớp vải mỏng, càng khiến người khác khó lòng rời mắt.
Không khí trong phòng dường như đặc quánh hơn, không phải vì nóng nực mà bởi cảm giác căng thẳng khó tả. Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên làn da trắng mịn của cô, khiến những đường nét thanh tú càng thêm nổi bật. Anh sếp vốn không phải người dễ xiêu lòng trước vẻ bề ngoài, nhưng lúc này, hình ảnh ấy cứ ám ảnh trong đầu, khiến nhịp thở cũng trở nên gấp gáp hơn.
Cô vẫn tập trung vào công việc, chẳng hay biết gì đến ánh mắt dõi theo từng cử chỉ nhỏ. Thỉnh thoảng, cô lại ngẩng lên, mỉm cười nhẹ nhàng rồi lại cúi xuống tiếp tục. Nụ cười ấy như một lời mời gọi vô hình, khiến anh không thể ngồi yên thêm được nữa.
Cuối cùng, anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Cô vẫn không hay, cho đến khi anh cất tiếng hỏi han công việc. Giọng anh trầm hơn bình thường, mang theo chút run rẩy khó che giấu. Cô ngước nhìn, ánh mắt trong veo nhưng đầy tinh nghịch, tựa như đã hiểu ý anh từ lâu.
Không cần thêm lời nào, anh tiến lại gần, tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô. Cô khẽ rùng mình, nhưng không hề phản kháng. Thay vào đó, cô nghiêng người, để lộ cổ thon trắng ngần. Anh cúi xuống, hơi thở ấm áp phả vào làn da mềm mại ấy, khiến cô khẽ run lên.
Cả hai đều biết rằng, từ giây phút này, mọi thứ đã thay đổi. Không còn là sếp và nhân viên, không còn là công việc và trách nhiệm. Chỉ còn lại hai con người, đắm chìm trong cảm xúc cuồng nhiệt, bất chấp mọi rào cản. Và có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, đã đánh dấu sự bắt đầu của một mối quan hệ đầy nguy hiểm nhưng cũng đầy mê hoặc.







